Messgage Status

Tháng Ba 30, 2009

Đừng chạy trốn mà hãy tìm đến tình yêu! vì tình yêu mang lại sức mạnh và hạnh phúc cho bạn!

Đằng sau người Đàn ông thành công luôn có bàn tay khéo léo của người phụ nữ!

Giữ một con người không khó mà giữ được trái tim người đó mới thực sự khó.

Love you/me without knowning how, why, or even where.

Tạo được niềm tin đã khó, giữ được niềm tin còn khó hơn rất rất.. và rất nhiều.

Một ngày nào đó bạn không còn niềm tin bạn sẽ trở thành kẻ vô dụng,vô hồn trên cõi đời này. Mỗi ngày hãy làm một việc gì đó có ích, hãy nhận ít nhất một nụ cười từ ai đó, hãy cười tươi với ai đó dù chỉ một lần, hãy nhắm mắt trong giây lát ngĩ về người yêu dấu và gửi cho người ấy những lời yêu thương nhất!Như vậy bạn đã làm cho mình một cái gì đó thật lớn lao mà bạn không hề biết.

Cuộc đời đôi khi như dòng sông chảy xiết, lúc vơi lúc đầy, lúc đục lúc trong và sông sẽ chảy ra biển lớn! Thiên thiên cho ta những bông hoa hương sắc, đời sinh ra cho thế giới chị e! Hãy yêu chị em , chăm sóc và tận hưởng những gì chị e mang lại như hương sắc tuyệt vời của hoa!

Phản bội lại niềm tin là phản bội lại chính mình.

Con người có ba điều cơ bản cần có: Công việc – Tình yêu – Hoài bão.

Việc hôm nay chớ để ngày mai, cần dứt điểm ngay những gì cần làm kể cả ngài mai không còn gì để mất

Giận giữ không phải là giải pháp tốt vì giận dữ là tự chuốc lấy bực dọc. Hãy giận dữ bằng sự hoà hợp, cộng tác, và hoà bình hợp tác. 12:next..


Cứ đi rồi sẽ đến

Tháng Ba 27, 2009
hongvu

Những ngày đầu sang làm việc ở Đan Mạch, Hồng Vũ phải làm quen với tất cả mọi điều, kể cả xuống phố tìm hiểu cuộc sống ở đây

“Câu chuyện của tôi chỉ đơn giản là câu chuyện vượt qua những khó khăn và tìm đến với ước mơ như bao người khác. Tôi vẫn còn phải đi tiếp một đoạn đường dài của cuộc hành trình mà tôi dự định sẽ đi” – Văn Đinh Hồng Vũ, sinh năm 1983, tốt nghiệp đại học tại VN năm 2006 và hiện làm trợ lý cho chủ tịch điều hành (CEO) của Tập đoàn vận tải Maersk Logistics và Damco ở Đan Mạch, chia sẻ như thế.

 

BỎ CUỘC HAY THÀNH CÔNG ?

 

Đó là câu hỏi đã dẫn dắt Hồng Vũ “vượt chướng ngại vật” trên con đường ban đầu của mình. Ngay tháng đầu tiên bắt đầu công việc tại Đan Mạch, có những lúc cô gần như bỏ cuộc vì những thách thức của công việc, thách thức từ cảm giác lạc lõng và tự ti của một cô gái Việt nhỏ bé làm việc giữa những nhà quản lý cấp cao ở văn phòng trụ sở chính của tập đoàn. Công việc đòi hỏi Hồng Vũ phải tham dự hầu hết cuộc họp chiến lược toàn cầu, nơi mọi người dùng những thuật ngữ chiến lược mà cô khó có thể hiểu được.

“Qua quá trình nỗ lực làm việc, tôi tin rằng sau mọi thử thách người ta sẽ gặt hái thành công, và đó là sự đền bù xứng đáng cho những nỗ lực mình bỏ ra. Miễn là đừng đầu hàng – thứ duy nhất đem đến cho bạn thất bại”Văn Đinh Hồng Vũ

Những buổi họp đầu tiên Hồng Vũ hầu như chẳng dám đóng góp ý kiến của mình vì cảm giác lạc lõng và tự ti đó. Khó khăn hơn hết là áp lực từ những yêu cầu rất cao của CEO và nhóm lãnh đạo trong công việc.

Trước tình hình đó, đôi lúc cô gái trẻ ấy cảm giác rất rõ những căng thẳng và trách nhiệm thật quá sức với mình. Tuy nhiên, những thử thách cũng chính là cơ hội để trưởng thành. Hồng Vũ chia sẻ: “Sau một thời gian tôi bình tĩnh trở lại. Tôi nhắc nhở bản thân rằng mình sẽ thất bại chỉ khi nào bỏ cuộc. Một trong những câu châm ngôn ưa thích của tôi là: Nếu từ “bỏ cuộc” có trong từ điển của bạn, từ “thành công” sẽ không bao giờ xuất hiện. Câu châm ngôn này luôn xuất hiện trong đầu mỗi khi tôi định bỏ cuộc”. Sau đó, Hồng Vũ càng nỗ lực hơn với niềm tin rằng cô có thể làm được việc.

Vì công việc, Hồng Vũ tìm đọc rất nhiều sách về quản lý dự án, lý thuyết về giao tiếp và quản lý sự thay đổi, đọc những câu chuyện về những dự án thành công, những lý do tại sao dự án lại thất bại và sự quan trọng sống còn của việc giao tiếp. Bên cạnh đó, cô chủ động sắp xếp những cuộc họp với tất cả nhóm dự án khác nhau trong văn phòng trụ sở chính để có thể học hỏi những chia sẻ về tập quán làm việc tốt nhất trong kinh nghiệm thực hiện dự án của họ.

Hồng Vũ bộc bạch: “Tôi không hề cảm thấy xấu hổ khi hỏi từng câu hỏi, ngay cả những câu căn bản nhất”. Điều đó Hồng Vũ học ở sếp của mình: “Chỉ có một loại câu hỏi ngớ ngẩn duy nhất là câu hỏi mà bạn không hỏi”. Không ngừng liên lạc và giao tiếp với tất cả đối tác của dự án ở những vùng và quốc gia khác nhau để hiểu được họ cảm nhận về quá trình tái cấu trúc này như thế nào, đó là công việc mà Hồng Vũ thích thú. Chính vì sự cố gắng đó mà ngay khi dự án hoàn tất, cô đã được sếp cũng như ban quản trị dự án rất cảm kích vì những nỗ lực lắng nghe, thấu hiểu và phản hồi những ý kiến trong suốt quá trình thực hiện.

 

CỐ GẮNG HẾT MÌNH


Thời gian học đại học của Hồng Vũ cũng là một hành trình nỗ lực không ngừng. Cô muốn được tham gia vào các mạng lưới quốc tế khi còn là sinh viên, bắt đầu tìm kiếm những cơ hội như học bổng quốc tế, hội thảo và những tổ chức quốc tế. Thông thạo ba ngoại ngữ Anh, Trung, Nhật, cô gái trẻ này từng công du nhiều quốc gia để tham gia các hội nghị thượng đỉnh, diễn đàn, đại hội các vấn đề về thanh niên thế giới: đại diện VN tại Đại hội thanh niên thế giới, ủy viên chính sách phát triển của Tổ chức Thanh niên thế giới, Tổ chức Hội nghị thượng đỉnh về việc làm thanh niên thế giới và Ủy ban Thanh niên châu Á.

Hồng Vũ nói cô đã trưởng thành hơn nhiều từ ngày làm việc xa xứ

Hồng Vũ nói cô đã trưởng thành hơn nhiều từ ngày làm việc xa xứ

 

Hồng Vũ tốt nghiệp Trường đại học Ngoại thương TP.HCM và tham gia Công ty Maersk với tư cách là quản trị viên tập sự MISE ở VN. Đây là chương trình đào tạo tập trung khoảng hai năm, đòi hỏi cô phải làm việc như một nhân viên toàn thời gian, đồng thời phải tham gia bốn học kỳ tại Đan Mạch với đầy đủ các bài kiểm tra, làm dự án và bài tập về nhà như đòi hỏi của bất kỳ bằng cấp nào khác.

Theo quy định, chỉ cần rớt một môn sẽ không đủ tiêu chuẩn để theo tiếp chương trình. Chính vì thế, lịch học và làm việc của cô khá kín trong hai năm đó. Tình thế buộc cô gái trẻ phải ra một lịch để “cày” trong mọi thời gian: làm suốt ngày, học bài khuya khi có thể, làm bài tập dự án vào cuối tuần… Thời gian đó, tìm ra thời gian dành cho gia đình và bạn bè dường như khó hơn cô nghĩ.

Nhớ về hai năm làm quản trị viên tập sự, Hồng Vũ thú nhận trong hai năm đó đã hơn một lần cô nghĩ đến việc bỏ cuộc vì có nhiều cách dễ dàng hơn để sống. Tuy vậy, Hồng Vũ đã vượt qua bằng niềm say mê với chương trình mình đã chọn và vì cô muốn cố gắng hết sức để thành công. Niềm tin và nỗ lực của cô đã được đền bù bằng việc tốt nghiệp chương trình MISE với kết quả cao, và lời mời làm việc từ Đan Mạch, New York cũng như ở Ý đã đến với cô. Song cô đã chọn Đan Mạch vì “xa nhưng nhiều thử thách”.

“Sau khi hoàn tất chương trình quản trị viên tập sự, tôi đã bỏ ra hàng giờ lên mạng để tìm kiếm thông tin, tham khảo và viết hàng đống bài luận rồi nộp đơn. Tôi thử nộp vào một hội thảo và thất bại. Tôi thử lần nữa cũng không thành công. Và đến lần thứ năm tôi mới nhận được thư mời từ Đức. Tôi đã có thể chọn giải pháp bỏ cuộc, nhưng tôi quyết định không làm như vậy vì tôi ghét phải để từ “bỏ cuộc” ngăn cản việc biến những ước mơ của mình thành hiện thực. Tôi tin tưởng vào chính bản thân có thể làm được miễn là mình cố gắng hết sức” – Hồng Vũ kể về nỗ lực của mình.

Với suy nghĩ đó, sau hơn một năm làm việc ở Copenhagen, Hồng Vũ đã có được sự tín nhiệm vào cô gái Việt Nam bé nhỏ từ sếp cũng như các đồng nghiệp. Từ đây, cô có cơ hội mở rộng mối quan hệ quốc tế một cách đáng kể, đặc biệt là với hầu hết các nhóm quản lý cấp cao. Và giờ đây, Hồng Vũ lại có ước mơ khác: “Tôi muốn trở thành một nhà lãnh đạo giỏi, và giờ đây tôi đã có cơ hội được học hỏi từ tất cả những nhà lãnh đạo tuyệt vời. Những nỗ lực của tôi cuối cùng đã không uổng phí”.

–Theo AGU Enews–



10 CÂU NÓI BẤT HỦ CỦA BILL GATES

Tháng Ba 18, 2009

Bill Gates

Trước khi về hưu vào tháng 7/2008, Bill Gates đã đưa ra 10 lời khuyên dành cho các bạn thanh niên trên con đường lập nghiệp. Biết đâu nhờ học hỏi những lời khuyên bổ ích này, một ngày nào đó bạn sẽ trở thành một Bill Gates thứ hai?

1. “Cuộc sống vốn không công bằng – Hãy tập quen dần với điều đó.

-> Thế giới không bao giờ công bằng. Bạn biết điều này chứ? Bạn không bao giờ có thể thay đổi cả thế giới. Sự bất công luôn tồn tại trong xã hội hiện tại, vì thế hãy cố gắng thích nghi.

 

2. “Không ai quan tâm đến lòng tự trọng của bạn đâu. Mọi người chỉ trông đợi bạn đạt được điều gì đó trước khi bạn cảm thấy hài lòng về bản thân.
-> 
Lòng tự trọng thái quá có thể sẽ gây khó khăn cho công việc của bạn. Đừng quá đề cao lòng tự trọng của mình vì điều người ta quan tâm là bạn đạt được gì, chứ không phải là lòng tự trọng.

 

3. “Bạn sẽ không thể kiếm được 40.000 USD/năm ngay sau khi tốt nghiệp trung học. Bạn cũng không là một ông sếp lớn có điện thoại gắn trên ô tô cho đến khi bạn kiếm được hai thứ đó.
-> 
Thường thường, bạn không thể giàu có nếu chỉ vừa mới tốt nghiệp trung học. Tuy nhiên, để trở thành một nhà quản lý cấp cao, bạn cần có cả hai: bằng tốt nghiệp trung học và tiền bạc.

 

4. “Nếu bạn nghĩ rằng giáo viên của mình thật hắc ám thì hãy đợi đến khi bạn làm việc dưới trướng một ông chủ. Rồi bạn sẽ thấy với ông ta thì không có khái niệm nhiệm kỳ nắm quyền.

-> Đừng than vãn rằng sếp của bạn khó tính quá. Khi ngồi trên ghế nhà trường, lúc gặp khó khăn trong học tập thì có giáo viên giúp đỡ bạn. Tuy nhiên, nếu lúc đó bạn lại cảm thấy mọi khó khăn bạn gặp phải đều do những yêu cầu quá nghiêm khắc từ phía giáo viên, thì bạn đừng nên đi làm. Đơn giản là vì nếu không có những yêu cầu nghiêm khắc từ phía công ty, thì chắc chắn bạn sẽ không làm gì và nhanh chóng thất nghiệp. Và lúc này cũng sẽ không có ai giúp đỡ bạn cả.

 

5. “Nếu như bạn làm rối tung mọi chuyện lên thì đó không phải lỗi của bố mẹ bạn, thế nên đừng có mà ta thán về lỗi lầm của bạn, hãy rút kinh nghiệm từ chúng.

-> Đừng quy thất bại của bạn cho định mệnh. Tất cả những gì bạn cần hiện giờ là giữ bình tĩnh và bắt đầu lại từ đầu.

 

6. “Trước khi bạn ra đời, bố mẹ của bạn đã chẳng “đáng chán” như bây giờ. Bố mẹ đã trả những hoá đơn của bạn, giặt giũ quần áo bạn sạch sẽ và lắng nghe bạn kể xem bạn sành điệu như thế nào. Vì vậy trước khi cằn nhằn bố mẹ điều gì thì hãy dọn dẹp buồng ngủ của bạn cho ngăn nắp đi đã.” 
-> 
Bạn nên thể hiện lòng biết ơn của mình với bố mẹ vì đã dành phần lớn cuộc đời nuôi bạn khôn lớn. Sự “cổ lổ sĩ” của bố mẹ bạn ngày nay là cái giá họ phải trả cho sự lớn khôn của bạn.

 

7. “Ở trường học có thể không có người thắng kẻ thua nhưng ở trường đời thì không phải vậy. Ở một số trường học người ta còn hủy bỏ những điểm rớt và cho bạn cơ hội để bạn giành điểm cao. Trong cuộc sống thực không bao giờ có chuyện như thế đâu.
-> 
Hãy tự nhủ rằng bạn luôn có thể trở thành người đứng đầu, như vậy bạn sẽ có nhiều động lực hơn để phấn đấu cho sự nghiệp của mình.

8. “Cuộc sống không được chia thành những học kỳ. Bạn cũng chẳng có mùa hè để nghỉ ngơi và rất ít ông chủ nào quan tâm và giúp bạn tìm ra cơ hội này. Hãy tự làm điều mình muốn trong thời gian nhàn rỗi của bạn.
-> 
Đừng luôn ngóng chờ các ngày nghỉ lễ, nếu không bạn sẽ bị tụt hậu so với đồng nghiệp của mình. Sự tụt hậu này đồng nghĩa với sự đào thải và thất nghiệp.

 

9. “Truyền hình không phải là cuộc sống thực. Trong cuộc sống, người ta phải biết rời khỏi quán cà phê giải trí để đi làm việc.

-> Ai cũng thích xem phim truyền hình. Tuy nhiên, bạn không nên xem quá nhiều vì đó không phải là cuộc sống của bạn và tư tưởng của bạn sẽ bị chúng ảnh hưởng. Cuộc sống của bạn nên do bạn quyết định.

 

10. “Hãy hòa nhã với những kẻ dở hơi. Ai biết được ngày sau và khi đó bạn có thể phải làm việc cho một kẻ như vậy.

-> Bạn nên hòa nhã với mọi người. Trong cuộc sống luôn xảy ra những điều bạn không muốn chút nào. Hãy cởi mở với sếp và đừng nói xấu sau lưng họ vì nó sẽ chẳng giúp ích gì cho bạn đâu.


Phạm Kim Long tự bạch – tác giả bộ gõ UniKey

Tháng Ba 12, 2009
 

Phạm Kim Long

Phạm Kim Long

Toà soạn đã thử tìm nhiều cách để liên lạc với những “Hiệp sĩ” mai danh, ẩn tích khá kỹ như thế và vào giờ chót, một số cố gắng đã đem lại kết quả. Tự bạch của chính “Hiệp sĩ” Phạm Kim Long, qua e-mail gởi về kịp lúc cho e-CHÍP, là một trong số những thành công ấy…

images           images1

Thời… chưa xa lắm!

Thời trung học, mình học chuyên toán ở trường Hà Nội-Amsterdam. Học cũng làng nhàng thôi, chẳng có gì nổi bật. Lý do khiến mình nhớ trường “Ams” nhất là vì có rất nhiều… bạn gái ở các lớp chuyên ngữ xinh như mộng :)

Sau đó, mình vào Đại học Bách khoa Hà Nội học lớp Tin A, K36 (1991- 1996). Hai năm cơ bản khá vất vả vì không quen với “lò luyện kim” của Bách khoa (phải học đủ các môn, có những môn chẳng biết học để làm gì). Khi chuyển sang giai đoạn hai (ba năm sau) thì học nhàn hơn do hồi ấy ngành tin học vẫn còn khá mới mẻ, không có nhiều môn… phải học. Thời của mình, điều kiện cho sinh viên thực hành gần như không có gì. Cũng chẳng mấy ai có máy tính cá nhân ở nhà, bọn mình toàn phải chạy ra ngoài thuê máy. Chuyện đi từ 7-8 giờ sáng để xếp hàng xí máy tốt là điều bình thường. Tiền học bổng không đủ trả tiền thuê máy. Thích nhất khi học ở Bách khoa là được ở trong một môi trường mà bạn bè gồm rất nhiều người thông minh, ham học hỏi. Chính điều đó góp phần tạo ra động lực phấn đấu (một trong những lý do dẫn đến sự ra đời của UniKey mà mình sẽ kể sau). Mình tốt nghiệp đại học loại giỏi, đề tài tốt nghiệp là quản lý hệ thông tin môi trường với các công cụ của Oracle. Rồi mình sang Cộng hoà Séc từ 1997 đến nay, làm nghiên cứu sinh tại Đại học Kỹ thuật Praha, sẽ bảo vệ luận án vào tháng 9 này. Ở Séc, mình nghiên cứu về những vấn đề rất “trừu tượng” và có phần buồn tẻ: Formal Methods (các phương pháp hình thức) trong công nghệ phần mềm. Thời gian đầu khá vất vả vì tất cả mọi thứ về công nghệ đều rất mới mẻ trong khi vốn liếng của mình còn quá ít, thế giới đã đi trước chúng ta xa quá. Chỉ đến khi sang đây mình mới được sử dụng internet, lần đầu tiên dùng e-mail. Việc chọn đề tài cũng có nhiều khó khăn và xin thưa nhỏ là đề tài nghiên cứu hiện tại không phải là điều mình thích nhất (hình như tại vậy nên thời gian nghiên cứu kéo dài thêm một năm so với kế hoạch). Điều kiện kỹ thuật ở Séc thì quả là lý tưởng: truy cập internet 24/24 giờ (cả ở ký túc xá) với tốc độ cao, máy móc đầy đủ, thư viện khá đầy đủ tài liệu. Và mình rất ấn tượng khi sinh viên Tiệp rất quen với việc phát triển phần mềm nguồn mở. Khó khăn lớn nhất với mình là chuyện tài chính: học bổng 150 USD/tháng của chính phủ Séc cho không đủ sống nên mình phải đi làm thêm ở dạng bán thời gian (chủ yếu là vào các kỳ nghỉ cuối tuần) trong khoảng gần hai năm để “lấy ngắn nuôi dài”…

UniKey sẽ luôn là phần mềm tặng không

Thật ra, mình thực hiện UniKey từ năm 1994 (tất nhiên dưới một tên khác) và chỉ công bố rộng rãi vào cuối năm 2000. Bản dầu tiên được viết cho DOS bằng Assembly năm 1994, khi mình còn là sinh viên Bách khoa. Lúc ấy, trong lớp có hai, ba bạn khác cũng viết keyboard riêng của họ bằng Assembly. Từ đó, nảy sinh việc “thi” xem ai viết chương trình… nhỏ nhất. Bản keyboard của mình (tên là TVNBK) chỉ có 2KB. Thuật toán xử lý bỏ dấu tiếng Việt của UniKey hiện nay về cơ bản giống như chương trình Assembly đó. Điều này cũng chính là một nhược điểm của UniKey: Khi nhìn vào source code khá là rối rắm khó hiểu. Sắp tới, có lẽ UniKey 4.0 sẽ thay đổi cơ bản trong thiết kế để có thể phát triển mở rộng hơn nữa.

Bản cho Windows được viết vào đầu năm 1998, gọi tên là “LittleVnKey” nhưng cũng chỉ dùng riêng và dành tặng một số bạn bè, chưa hỗ trợ Unicode. Đến cuối năm 2000, khi đang “bí” về luận án, mình tình cờ ghé thăm Diễn đàn tin học của VNN (nay là Câu lạc bộ trực tuyến VietNamNet1, thuộc Nhóm Truyền thông CNTT e-CHÍP – Chú thích của Toà soạn), thấy mọi người bàn luận rất sôi nổi và rất háo hức về việc Unicode tiếng Việt được hỗ trợ trong Windows (khi đó ngoài hỗ trợ có sẵn trong Windows thì VietKey và Vpskeys đã gõ được Unicode). Câu hỏi thường thấy nhất ở Diễn đàn lúc đó là: “Ai có… crack của VietKey không?”. Vậy là ý tưởng về một keyboard miễn phí hỗ trợ Unicode (dựa trên chương trình mình đang có) hình thành. Ngoài ra, cũng vì “máu nghề nghiệp” muốn dùng chương trình của chính mình tạo ra nữa.
Sau một đêm thiết kế, hai đêm mã hoá liên tục (mình thường làm việc hiệu quả nhất vào ban đêm), bản UniKey đầu tiên ra đời với sự hỗ trợ cho tiếng Việt Unicode. Mình công bố điều đó trên Diễn đàn của VNN. Từ diễn đàn này có nhiều người dùng thử và hồi âm. Trong khoảng bốn tháng đầu, UniKey liên tục được cập nhật (một đến hai tuần/lần). Điều quan trọng nhất giúp UniKey phát triển trong giai đoạn này chính là ý kiến phản hồi của người dùng. Mình trả lời hầu hết các e-mail gửi đến. Các lỗi do người dùng phát hiện ra thường được sửa ngay trong đêm và cập nhật liền trên Diễn đàn. Cũng phải kể thêm là trong giai đoạn này, những lời dèm pha, chê bai, biểu lộ sự hoài nghi nhiều hơn là khen. Thậm chí, có những người còn tung tin thất thiệt là chương trình có virus bên trong. Chính điều này thôi thúc mình phải cải tiến nhiều hơn. Mình không muốn mọi người dùng UniKey chỉ vì nó miễn phí. Điều mình muốn mọi người dùng UniKey là vì nó tin cậy, đơn giản, dễ dùng. Tóm lại, là vì nó tốt. Lúc này, UniKey chưa dùng nguồn mở, chỉ miễn phí thôi…

Một số điều đáng nhớ khác

Riêng taskbar icon của UniKey, vì chiều theo các ý kiến khác nhau, mình đổi đi, đổi lại bốn lần để rồi cuối cùng quay về cái… đầu tiên. Có làm việc để hỗ trợ đủ các loại bảng mã tiếng Việt mới thấy nỗi đau của “loạn 12 sứ quân” :-)

Bốn tháng đầu, mình trả lời hơn 90% e-mail người dùng. Hiện nay thì ngược lại: 90% e-mail không được trả lời! Điều này đơn giản vì mình không có đủ thời gian. Mong mọi người thông cảm và hãy vào forum của UniKey. Có một bạn gái tự nguyện thiết kế giúp web cho UniKey (vì thiết kế của mình đơn điệu quá). Mình đồng ý nhưng đến khi bạn gái đó thiết kế xong, mình lại không có thời gian để tích hợp vào website thành ra rất áy náy vì làm uổng phí công sức của bạn đó. Tương tự, có một anh người Việt ở Phần Lan tự nguyện vẽ font để dùng riêng trong UniKey, nhưng vì trao đổi không kỹ mà font của anh không thích hợp cho UniKey. May là anh ấy không giận, vẫn khuyến khích mình phát triển UniKey.

Khi UniKey đã ổn định, đa phần các e-mail của người dùng đều khen, cảm ơn. Đó thực sự là sự khích lệ lớn. Nhưng thi thoảng cũng có những e-mail khá bất lịch sự, muốn hỏi mà không thèm thưa gửi, được giúp đỡ mà chẳng hề có một lời cảm ơn. Dường như việc viết phần mềm miễn phí của mình làm cho đôi người nghĩ rằng mình là “đầy tớ” của thiên hạ. Làm việc tốt thật không dễ.

Đáng nhớ và cũng đáng buồn nhất: Khi quyết định công bố nguồn mở (open source) của UniKey, mình bị một người (có vẻ khá am tường tình hình CNTT ở bên nhà), nhân danh quyền lợi các tác giả của những phần mềm thương mại ở Việt Nam, gửi thư khuyên mình không open source, coi việc open source UniKey là một hiểm họa vì: “Nó giết chết phần mềm thương mại, nó làm loạn bảng mã, là cơ hội cấy virus”. Ngoài ra, người đó còn quy cho mình là “chơi trội, muốn nổi danh”… Thật đáng buồn khi trong lĩnh vực CNTT, có những cái đầu hẹp hòi đến thế. Không chỉ có e-mail, trên một, hai diễn đàn cũng có những người quy kết mình như thế. Từ đó, mình thôi không tham gia những diễn đàn đó để khỏi phải thanh minh giải thích.
Dù sao, vẫn phải khẳng định: Không có sự ủng hộ của người dùng thì UniKey không thể phát triển như bây giờ. Người dùng có đủ loại nhu cầu khác nhau, đa số nhu cầu rất xác đáng, chính họ đề nghị những tính năng rất hay mà mình không nghĩ ra. Qua UniKey, mình có thêm rất nhiều người bạn tốt.

Việc UniKey trở thành phần mềm miễn phí là rất tự nhiên, vì nó ra đời từ chính nhu cầu của người dùng cần một chương trình bàn phím miễn phí. Hơn nữa, khi làm được gì hay thì lẽ rất tự nhiên là muốn chia sẻ với người khác. Mình không có ý đối lập với những người viết chương trình thương mại, họ làm ra chương trình để kiếm sống bằng lao động của họ là điều hoàn toàn chính đáng. Mình cũng sống bằng viết phần mềm nhưng UniKey thì không phải phần mềm kiếm sống. Unikey là một thú giải trí của mình, như vậy viết UniKey cũng chính là phục vụ cho mình vậy.

Mình sẽ luôn duy trì UniKey là phần mềm miễn phí. Mà hơn nữa UniKey là open source, ai cũng có thể lấy nó về phát triển thêm.
Cũng đã có vài lời đề nghị mình thương mại hóa một phần hoặc toàn bộ UniKey. Mình cũng có đắn đo nhưng cuối cùng mình từ chối tất cả. Lý do chính: Mình cần tự do trong việc phát triển ý thích. Hơn nữa, bây giờ cũng cảm thấy có duyên nợ với người dùng UniKey rồi. Vậy thì UniKey sẽ luôn là phần mềm tự do với mã nguồn mở (free ware, free as in speech).

Nguồn trích từ báo  Báo echip  mục “Phạm Kim Long tự bạch