Mapping a view with Nhibernate

Tháng Tư 2, 2009

Something we’ve come up against in the last week is a need to map a view in Nhibernate. We have a reasonably complex data model with a hierarchical structure involving about four different tables that we wanted to represent as a single mapped entity in our object model. The obvious approach was to define the appropriate view and map that.

No joined tables in Nhibernate:
There seems to be some confusion on the web with a lot of people complaining that Nhibernate doesn’t yet support the joined tables syntax that is available in Hibernate 3.0. While this is true, it doesn’t prevent you from working with a database view as long as you don’t need to update the underlying tables via Nhibernate.
The solution:
Map the view just as you would map any other table in your data model with the standard syntax:
<class name=”MyEntity” table=”MyView”/> 

The only other change you need to make is in your property mapping. Add the update and insert attributes to ensure Nhibernate doesn’t try and generate insert and update statements for your view.

<property name=”MyProperty” type=”String” column name=”MyColumn” length=”300″ sql-type=”varchar” not-null=”true”update=”false” insert=”false”/>
 

That is probably obvious to most people, but there seemed to be enough confusion when I was searching about it that it seems worth stating it again here.

Thanks 

Messgage Status

Tháng Ba 30, 2009

Đừng chạy trốn mà hãy tìm đến tình yêu! vì tình yêu mang lại sức mạnh và hạnh phúc cho bạn!

Đằng sau người Đàn ông thành công luôn có bàn tay khéo léo của người phụ nữ!

Giữ một con người không khó mà giữ được trái tim người đó mới thực sự khó.

Love you/me without knowning how, why, or even where.

Tạo được niềm tin đã khó, giữ được niềm tin còn khó hơn rất rất.. và rất nhiều.

Một ngày nào đó bạn không còn niềm tin bạn sẽ trở thành kẻ vô dụng,vô hồn trên cõi đời này. Mỗi ngày hãy làm một việc gì đó có ích, hãy nhận ít nhất một nụ cười từ ai đó, hãy cười tươi với ai đó dù chỉ một lần, hãy nhắm mắt trong giây lát ngĩ về người yêu dấu và gửi cho người ấy những lời yêu thương nhất!Như vậy bạn đã làm cho mình một cái gì đó thật lớn lao mà bạn không hề biết.

Cuộc đời đôi khi như dòng sông chảy xiết, lúc vơi lúc đầy, lúc đục lúc trong và sông sẽ chảy ra biển lớn! Thiên thiên cho ta những bông hoa hương sắc, đời sinh ra cho thế giới chị e! Hãy yêu chị em , chăm sóc và tận hưởng những gì chị e mang lại như hương sắc tuyệt vời của hoa!

Phản bội lại niềm tin là phản bội lại chính mình.

Con người có ba điều cơ bản cần có: Công việc – Tình yêu – Hoài bão.

Việc hôm nay chớ để ngày mai, cần dứt điểm ngay những gì cần làm kể cả ngài mai không còn gì để mất

Giận giữ không phải là giải pháp tốt vì giận dữ là tự chuốc lấy bực dọc. Hãy giận dữ bằng sự hoà hợp, cộng tác, và hoà bình hợp tác. 12:next..


Cứ đi rồi sẽ đến

Tháng Ba 27, 2009
hongvu

Những ngày đầu sang làm việc ở Đan Mạch, Hồng Vũ phải làm quen với tất cả mọi điều, kể cả xuống phố tìm hiểu cuộc sống ở đây

“Câu chuyện của tôi chỉ đơn giản là câu chuyện vượt qua những khó khăn và tìm đến với ước mơ như bao người khác. Tôi vẫn còn phải đi tiếp một đoạn đường dài của cuộc hành trình mà tôi dự định sẽ đi” – Văn Đinh Hồng Vũ, sinh năm 1983, tốt nghiệp đại học tại VN năm 2006 và hiện làm trợ lý cho chủ tịch điều hành (CEO) của Tập đoàn vận tải Maersk Logistics và Damco ở Đan Mạch, chia sẻ như thế.

 

BỎ CUỘC HAY THÀNH CÔNG ?

 

Đó là câu hỏi đã dẫn dắt Hồng Vũ “vượt chướng ngại vật” trên con đường ban đầu của mình. Ngay tháng đầu tiên bắt đầu công việc tại Đan Mạch, có những lúc cô gần như bỏ cuộc vì những thách thức của công việc, thách thức từ cảm giác lạc lõng và tự ti của một cô gái Việt nhỏ bé làm việc giữa những nhà quản lý cấp cao ở văn phòng trụ sở chính của tập đoàn. Công việc đòi hỏi Hồng Vũ phải tham dự hầu hết cuộc họp chiến lược toàn cầu, nơi mọi người dùng những thuật ngữ chiến lược mà cô khó có thể hiểu được.

“Qua quá trình nỗ lực làm việc, tôi tin rằng sau mọi thử thách người ta sẽ gặt hái thành công, và đó là sự đền bù xứng đáng cho những nỗ lực mình bỏ ra. Miễn là đừng đầu hàng – thứ duy nhất đem đến cho bạn thất bại”Văn Đinh Hồng Vũ

Những buổi họp đầu tiên Hồng Vũ hầu như chẳng dám đóng góp ý kiến của mình vì cảm giác lạc lõng và tự ti đó. Khó khăn hơn hết là áp lực từ những yêu cầu rất cao của CEO và nhóm lãnh đạo trong công việc.

Trước tình hình đó, đôi lúc cô gái trẻ ấy cảm giác rất rõ những căng thẳng và trách nhiệm thật quá sức với mình. Tuy nhiên, những thử thách cũng chính là cơ hội để trưởng thành. Hồng Vũ chia sẻ: “Sau một thời gian tôi bình tĩnh trở lại. Tôi nhắc nhở bản thân rằng mình sẽ thất bại chỉ khi nào bỏ cuộc. Một trong những câu châm ngôn ưa thích của tôi là: Nếu từ “bỏ cuộc” có trong từ điển của bạn, từ “thành công” sẽ không bao giờ xuất hiện. Câu châm ngôn này luôn xuất hiện trong đầu mỗi khi tôi định bỏ cuộc”. Sau đó, Hồng Vũ càng nỗ lực hơn với niềm tin rằng cô có thể làm được việc.

Vì công việc, Hồng Vũ tìm đọc rất nhiều sách về quản lý dự án, lý thuyết về giao tiếp và quản lý sự thay đổi, đọc những câu chuyện về những dự án thành công, những lý do tại sao dự án lại thất bại và sự quan trọng sống còn của việc giao tiếp. Bên cạnh đó, cô chủ động sắp xếp những cuộc họp với tất cả nhóm dự án khác nhau trong văn phòng trụ sở chính để có thể học hỏi những chia sẻ về tập quán làm việc tốt nhất trong kinh nghiệm thực hiện dự án của họ.

Hồng Vũ bộc bạch: “Tôi không hề cảm thấy xấu hổ khi hỏi từng câu hỏi, ngay cả những câu căn bản nhất”. Điều đó Hồng Vũ học ở sếp của mình: “Chỉ có một loại câu hỏi ngớ ngẩn duy nhất là câu hỏi mà bạn không hỏi”. Không ngừng liên lạc và giao tiếp với tất cả đối tác của dự án ở những vùng và quốc gia khác nhau để hiểu được họ cảm nhận về quá trình tái cấu trúc này như thế nào, đó là công việc mà Hồng Vũ thích thú. Chính vì sự cố gắng đó mà ngay khi dự án hoàn tất, cô đã được sếp cũng như ban quản trị dự án rất cảm kích vì những nỗ lực lắng nghe, thấu hiểu và phản hồi những ý kiến trong suốt quá trình thực hiện.

 

CỐ GẮNG HẾT MÌNH


Thời gian học đại học của Hồng Vũ cũng là một hành trình nỗ lực không ngừng. Cô muốn được tham gia vào các mạng lưới quốc tế khi còn là sinh viên, bắt đầu tìm kiếm những cơ hội như học bổng quốc tế, hội thảo và những tổ chức quốc tế. Thông thạo ba ngoại ngữ Anh, Trung, Nhật, cô gái trẻ này từng công du nhiều quốc gia để tham gia các hội nghị thượng đỉnh, diễn đàn, đại hội các vấn đề về thanh niên thế giới: đại diện VN tại Đại hội thanh niên thế giới, ủy viên chính sách phát triển của Tổ chức Thanh niên thế giới, Tổ chức Hội nghị thượng đỉnh về việc làm thanh niên thế giới và Ủy ban Thanh niên châu Á.

Hồng Vũ nói cô đã trưởng thành hơn nhiều từ ngày làm việc xa xứ

Hồng Vũ nói cô đã trưởng thành hơn nhiều từ ngày làm việc xa xứ

 

Hồng Vũ tốt nghiệp Trường đại học Ngoại thương TP.HCM và tham gia Công ty Maersk với tư cách là quản trị viên tập sự MISE ở VN. Đây là chương trình đào tạo tập trung khoảng hai năm, đòi hỏi cô phải làm việc như một nhân viên toàn thời gian, đồng thời phải tham gia bốn học kỳ tại Đan Mạch với đầy đủ các bài kiểm tra, làm dự án và bài tập về nhà như đòi hỏi của bất kỳ bằng cấp nào khác.

Theo quy định, chỉ cần rớt một môn sẽ không đủ tiêu chuẩn để theo tiếp chương trình. Chính vì thế, lịch học và làm việc của cô khá kín trong hai năm đó. Tình thế buộc cô gái trẻ phải ra một lịch để “cày” trong mọi thời gian: làm suốt ngày, học bài khuya khi có thể, làm bài tập dự án vào cuối tuần… Thời gian đó, tìm ra thời gian dành cho gia đình và bạn bè dường như khó hơn cô nghĩ.

Nhớ về hai năm làm quản trị viên tập sự, Hồng Vũ thú nhận trong hai năm đó đã hơn một lần cô nghĩ đến việc bỏ cuộc vì có nhiều cách dễ dàng hơn để sống. Tuy vậy, Hồng Vũ đã vượt qua bằng niềm say mê với chương trình mình đã chọn và vì cô muốn cố gắng hết sức để thành công. Niềm tin và nỗ lực của cô đã được đền bù bằng việc tốt nghiệp chương trình MISE với kết quả cao, và lời mời làm việc từ Đan Mạch, New York cũng như ở Ý đã đến với cô. Song cô đã chọn Đan Mạch vì “xa nhưng nhiều thử thách”.

“Sau khi hoàn tất chương trình quản trị viên tập sự, tôi đã bỏ ra hàng giờ lên mạng để tìm kiếm thông tin, tham khảo và viết hàng đống bài luận rồi nộp đơn. Tôi thử nộp vào một hội thảo và thất bại. Tôi thử lần nữa cũng không thành công. Và đến lần thứ năm tôi mới nhận được thư mời từ Đức. Tôi đã có thể chọn giải pháp bỏ cuộc, nhưng tôi quyết định không làm như vậy vì tôi ghét phải để từ “bỏ cuộc” ngăn cản việc biến những ước mơ của mình thành hiện thực. Tôi tin tưởng vào chính bản thân có thể làm được miễn là mình cố gắng hết sức” – Hồng Vũ kể về nỗ lực của mình.

Với suy nghĩ đó, sau hơn một năm làm việc ở Copenhagen, Hồng Vũ đã có được sự tín nhiệm vào cô gái Việt Nam bé nhỏ từ sếp cũng như các đồng nghiệp. Từ đây, cô có cơ hội mở rộng mối quan hệ quốc tế một cách đáng kể, đặc biệt là với hầu hết các nhóm quản lý cấp cao. Và giờ đây, Hồng Vũ lại có ước mơ khác: “Tôi muốn trở thành một nhà lãnh đạo giỏi, và giờ đây tôi đã có cơ hội được học hỏi từ tất cả những nhà lãnh đạo tuyệt vời. Những nỗ lực của tôi cuối cùng đã không uổng phí”.

–Theo AGU Enews–



10 CÂU NÓI BẤT HỦ CỦA BILL GATES

Tháng Ba 18, 2009

Bill Gates

Trước khi về hưu vào tháng 7/2008, Bill Gates đã đưa ra 10 lời khuyên dành cho các bạn thanh niên trên con đường lập nghiệp. Biết đâu nhờ học hỏi những lời khuyên bổ ích này, một ngày nào đó bạn sẽ trở thành một Bill Gates thứ hai?

1. “Cuộc sống vốn không công bằng – Hãy tập quen dần với điều đó.

-> Thế giới không bao giờ công bằng. Bạn biết điều này chứ? Bạn không bao giờ có thể thay đổi cả thế giới. Sự bất công luôn tồn tại trong xã hội hiện tại, vì thế hãy cố gắng thích nghi.

 

2. “Không ai quan tâm đến lòng tự trọng của bạn đâu. Mọi người chỉ trông đợi bạn đạt được điều gì đó trước khi bạn cảm thấy hài lòng về bản thân.
-> 
Lòng tự trọng thái quá có thể sẽ gây khó khăn cho công việc của bạn. Đừng quá đề cao lòng tự trọng của mình vì điều người ta quan tâm là bạn đạt được gì, chứ không phải là lòng tự trọng.

 

3. “Bạn sẽ không thể kiếm được 40.000 USD/năm ngay sau khi tốt nghiệp trung học. Bạn cũng không là một ông sếp lớn có điện thoại gắn trên ô tô cho đến khi bạn kiếm được hai thứ đó.
-> 
Thường thường, bạn không thể giàu có nếu chỉ vừa mới tốt nghiệp trung học. Tuy nhiên, để trở thành một nhà quản lý cấp cao, bạn cần có cả hai: bằng tốt nghiệp trung học và tiền bạc.

 

4. “Nếu bạn nghĩ rằng giáo viên của mình thật hắc ám thì hãy đợi đến khi bạn làm việc dưới trướng một ông chủ. Rồi bạn sẽ thấy với ông ta thì không có khái niệm nhiệm kỳ nắm quyền.

-> Đừng than vãn rằng sếp của bạn khó tính quá. Khi ngồi trên ghế nhà trường, lúc gặp khó khăn trong học tập thì có giáo viên giúp đỡ bạn. Tuy nhiên, nếu lúc đó bạn lại cảm thấy mọi khó khăn bạn gặp phải đều do những yêu cầu quá nghiêm khắc từ phía giáo viên, thì bạn đừng nên đi làm. Đơn giản là vì nếu không có những yêu cầu nghiêm khắc từ phía công ty, thì chắc chắn bạn sẽ không làm gì và nhanh chóng thất nghiệp. Và lúc này cũng sẽ không có ai giúp đỡ bạn cả.

 

5. “Nếu như bạn làm rối tung mọi chuyện lên thì đó không phải lỗi của bố mẹ bạn, thế nên đừng có mà ta thán về lỗi lầm của bạn, hãy rút kinh nghiệm từ chúng.

-> Đừng quy thất bại của bạn cho định mệnh. Tất cả những gì bạn cần hiện giờ là giữ bình tĩnh và bắt đầu lại từ đầu.

 

6. “Trước khi bạn ra đời, bố mẹ của bạn đã chẳng “đáng chán” như bây giờ. Bố mẹ đã trả những hoá đơn của bạn, giặt giũ quần áo bạn sạch sẽ và lắng nghe bạn kể xem bạn sành điệu như thế nào. Vì vậy trước khi cằn nhằn bố mẹ điều gì thì hãy dọn dẹp buồng ngủ của bạn cho ngăn nắp đi đã.” 
-> 
Bạn nên thể hiện lòng biết ơn của mình với bố mẹ vì đã dành phần lớn cuộc đời nuôi bạn khôn lớn. Sự “cổ lổ sĩ” của bố mẹ bạn ngày nay là cái giá họ phải trả cho sự lớn khôn của bạn.

 

7. “Ở trường học có thể không có người thắng kẻ thua nhưng ở trường đời thì không phải vậy. Ở một số trường học người ta còn hủy bỏ những điểm rớt và cho bạn cơ hội để bạn giành điểm cao. Trong cuộc sống thực không bao giờ có chuyện như thế đâu.
-> 
Hãy tự nhủ rằng bạn luôn có thể trở thành người đứng đầu, như vậy bạn sẽ có nhiều động lực hơn để phấn đấu cho sự nghiệp của mình.

8. “Cuộc sống không được chia thành những học kỳ. Bạn cũng chẳng có mùa hè để nghỉ ngơi và rất ít ông chủ nào quan tâm và giúp bạn tìm ra cơ hội này. Hãy tự làm điều mình muốn trong thời gian nhàn rỗi của bạn.
-> 
Đừng luôn ngóng chờ các ngày nghỉ lễ, nếu không bạn sẽ bị tụt hậu so với đồng nghiệp của mình. Sự tụt hậu này đồng nghĩa với sự đào thải và thất nghiệp.

 

9. “Truyền hình không phải là cuộc sống thực. Trong cuộc sống, người ta phải biết rời khỏi quán cà phê giải trí để đi làm việc.

-> Ai cũng thích xem phim truyền hình. Tuy nhiên, bạn không nên xem quá nhiều vì đó không phải là cuộc sống của bạn và tư tưởng của bạn sẽ bị chúng ảnh hưởng. Cuộc sống của bạn nên do bạn quyết định.

 

10. “Hãy hòa nhã với những kẻ dở hơi. Ai biết được ngày sau và khi đó bạn có thể phải làm việc cho một kẻ như vậy.

-> Bạn nên hòa nhã với mọi người. Trong cuộc sống luôn xảy ra những điều bạn không muốn chút nào. Hãy cởi mở với sếp và đừng nói xấu sau lưng họ vì nó sẽ chẳng giúp ích gì cho bạn đâu.


Phạm Kim Long tự bạch – tác giả bộ gõ UniKey

Tháng Ba 12, 2009
 

Phạm Kim Long

Phạm Kim Long

Toà soạn đã thử tìm nhiều cách để liên lạc với những “Hiệp sĩ” mai danh, ẩn tích khá kỹ như thế và vào giờ chót, một số cố gắng đã đem lại kết quả. Tự bạch của chính “Hiệp sĩ” Phạm Kim Long, qua e-mail gởi về kịp lúc cho e-CHÍP, là một trong số những thành công ấy…

images           images1

Thời… chưa xa lắm!

Thời trung học, mình học chuyên toán ở trường Hà Nội-Amsterdam. Học cũng làng nhàng thôi, chẳng có gì nổi bật. Lý do khiến mình nhớ trường “Ams” nhất là vì có rất nhiều… bạn gái ở các lớp chuyên ngữ xinh như mộng :)

Sau đó, mình vào Đại học Bách khoa Hà Nội học lớp Tin A, K36 (1991- 1996). Hai năm cơ bản khá vất vả vì không quen với “lò luyện kim” của Bách khoa (phải học đủ các môn, có những môn chẳng biết học để làm gì). Khi chuyển sang giai đoạn hai (ba năm sau) thì học nhàn hơn do hồi ấy ngành tin học vẫn còn khá mới mẻ, không có nhiều môn… phải học. Thời của mình, điều kiện cho sinh viên thực hành gần như không có gì. Cũng chẳng mấy ai có máy tính cá nhân ở nhà, bọn mình toàn phải chạy ra ngoài thuê máy. Chuyện đi từ 7-8 giờ sáng để xếp hàng xí máy tốt là điều bình thường. Tiền học bổng không đủ trả tiền thuê máy. Thích nhất khi học ở Bách khoa là được ở trong một môi trường mà bạn bè gồm rất nhiều người thông minh, ham học hỏi. Chính điều đó góp phần tạo ra động lực phấn đấu (một trong những lý do dẫn đến sự ra đời của UniKey mà mình sẽ kể sau). Mình tốt nghiệp đại học loại giỏi, đề tài tốt nghiệp là quản lý hệ thông tin môi trường với các công cụ của Oracle. Rồi mình sang Cộng hoà Séc từ 1997 đến nay, làm nghiên cứu sinh tại Đại học Kỹ thuật Praha, sẽ bảo vệ luận án vào tháng 9 này. Ở Séc, mình nghiên cứu về những vấn đề rất “trừu tượng” và có phần buồn tẻ: Formal Methods (các phương pháp hình thức) trong công nghệ phần mềm. Thời gian đầu khá vất vả vì tất cả mọi thứ về công nghệ đều rất mới mẻ trong khi vốn liếng của mình còn quá ít, thế giới đã đi trước chúng ta xa quá. Chỉ đến khi sang đây mình mới được sử dụng internet, lần đầu tiên dùng e-mail. Việc chọn đề tài cũng có nhiều khó khăn và xin thưa nhỏ là đề tài nghiên cứu hiện tại không phải là điều mình thích nhất (hình như tại vậy nên thời gian nghiên cứu kéo dài thêm một năm so với kế hoạch). Điều kiện kỹ thuật ở Séc thì quả là lý tưởng: truy cập internet 24/24 giờ (cả ở ký túc xá) với tốc độ cao, máy móc đầy đủ, thư viện khá đầy đủ tài liệu. Và mình rất ấn tượng khi sinh viên Tiệp rất quen với việc phát triển phần mềm nguồn mở. Khó khăn lớn nhất với mình là chuyện tài chính: học bổng 150 USD/tháng của chính phủ Séc cho không đủ sống nên mình phải đi làm thêm ở dạng bán thời gian (chủ yếu là vào các kỳ nghỉ cuối tuần) trong khoảng gần hai năm để “lấy ngắn nuôi dài”…

UniKey sẽ luôn là phần mềm tặng không

Thật ra, mình thực hiện UniKey từ năm 1994 (tất nhiên dưới một tên khác) và chỉ công bố rộng rãi vào cuối năm 2000. Bản dầu tiên được viết cho DOS bằng Assembly năm 1994, khi mình còn là sinh viên Bách khoa. Lúc ấy, trong lớp có hai, ba bạn khác cũng viết keyboard riêng của họ bằng Assembly. Từ đó, nảy sinh việc “thi” xem ai viết chương trình… nhỏ nhất. Bản keyboard của mình (tên là TVNBK) chỉ có 2KB. Thuật toán xử lý bỏ dấu tiếng Việt của UniKey hiện nay về cơ bản giống như chương trình Assembly đó. Điều này cũng chính là một nhược điểm của UniKey: Khi nhìn vào source code khá là rối rắm khó hiểu. Sắp tới, có lẽ UniKey 4.0 sẽ thay đổi cơ bản trong thiết kế để có thể phát triển mở rộng hơn nữa.

Bản cho Windows được viết vào đầu năm 1998, gọi tên là “LittleVnKey” nhưng cũng chỉ dùng riêng và dành tặng một số bạn bè, chưa hỗ trợ Unicode. Đến cuối năm 2000, khi đang “bí” về luận án, mình tình cờ ghé thăm Diễn đàn tin học của VNN (nay là Câu lạc bộ trực tuyến VietNamNet1, thuộc Nhóm Truyền thông CNTT e-CHÍP – Chú thích của Toà soạn), thấy mọi người bàn luận rất sôi nổi và rất háo hức về việc Unicode tiếng Việt được hỗ trợ trong Windows (khi đó ngoài hỗ trợ có sẵn trong Windows thì VietKey và Vpskeys đã gõ được Unicode). Câu hỏi thường thấy nhất ở Diễn đàn lúc đó là: “Ai có… crack của VietKey không?”. Vậy là ý tưởng về một keyboard miễn phí hỗ trợ Unicode (dựa trên chương trình mình đang có) hình thành. Ngoài ra, cũng vì “máu nghề nghiệp” muốn dùng chương trình của chính mình tạo ra nữa.
Sau một đêm thiết kế, hai đêm mã hoá liên tục (mình thường làm việc hiệu quả nhất vào ban đêm), bản UniKey đầu tiên ra đời với sự hỗ trợ cho tiếng Việt Unicode. Mình công bố điều đó trên Diễn đàn của VNN. Từ diễn đàn này có nhiều người dùng thử và hồi âm. Trong khoảng bốn tháng đầu, UniKey liên tục được cập nhật (một đến hai tuần/lần). Điều quan trọng nhất giúp UniKey phát triển trong giai đoạn này chính là ý kiến phản hồi của người dùng. Mình trả lời hầu hết các e-mail gửi đến. Các lỗi do người dùng phát hiện ra thường được sửa ngay trong đêm và cập nhật liền trên Diễn đàn. Cũng phải kể thêm là trong giai đoạn này, những lời dèm pha, chê bai, biểu lộ sự hoài nghi nhiều hơn là khen. Thậm chí, có những người còn tung tin thất thiệt là chương trình có virus bên trong. Chính điều này thôi thúc mình phải cải tiến nhiều hơn. Mình không muốn mọi người dùng UniKey chỉ vì nó miễn phí. Điều mình muốn mọi người dùng UniKey là vì nó tin cậy, đơn giản, dễ dùng. Tóm lại, là vì nó tốt. Lúc này, UniKey chưa dùng nguồn mở, chỉ miễn phí thôi…

Một số điều đáng nhớ khác

Riêng taskbar icon của UniKey, vì chiều theo các ý kiến khác nhau, mình đổi đi, đổi lại bốn lần để rồi cuối cùng quay về cái… đầu tiên. Có làm việc để hỗ trợ đủ các loại bảng mã tiếng Việt mới thấy nỗi đau của “loạn 12 sứ quân” :-)

Bốn tháng đầu, mình trả lời hơn 90% e-mail người dùng. Hiện nay thì ngược lại: 90% e-mail không được trả lời! Điều này đơn giản vì mình không có đủ thời gian. Mong mọi người thông cảm và hãy vào forum của UniKey. Có một bạn gái tự nguyện thiết kế giúp web cho UniKey (vì thiết kế của mình đơn điệu quá). Mình đồng ý nhưng đến khi bạn gái đó thiết kế xong, mình lại không có thời gian để tích hợp vào website thành ra rất áy náy vì làm uổng phí công sức của bạn đó. Tương tự, có một anh người Việt ở Phần Lan tự nguyện vẽ font để dùng riêng trong UniKey, nhưng vì trao đổi không kỹ mà font của anh không thích hợp cho UniKey. May là anh ấy không giận, vẫn khuyến khích mình phát triển UniKey.

Khi UniKey đã ổn định, đa phần các e-mail của người dùng đều khen, cảm ơn. Đó thực sự là sự khích lệ lớn. Nhưng thi thoảng cũng có những e-mail khá bất lịch sự, muốn hỏi mà không thèm thưa gửi, được giúp đỡ mà chẳng hề có một lời cảm ơn. Dường như việc viết phần mềm miễn phí của mình làm cho đôi người nghĩ rằng mình là “đầy tớ” của thiên hạ. Làm việc tốt thật không dễ.

Đáng nhớ và cũng đáng buồn nhất: Khi quyết định công bố nguồn mở (open source) của UniKey, mình bị một người (có vẻ khá am tường tình hình CNTT ở bên nhà), nhân danh quyền lợi các tác giả của những phần mềm thương mại ở Việt Nam, gửi thư khuyên mình không open source, coi việc open source UniKey là một hiểm họa vì: “Nó giết chết phần mềm thương mại, nó làm loạn bảng mã, là cơ hội cấy virus”. Ngoài ra, người đó còn quy cho mình là “chơi trội, muốn nổi danh”… Thật đáng buồn khi trong lĩnh vực CNTT, có những cái đầu hẹp hòi đến thế. Không chỉ có e-mail, trên một, hai diễn đàn cũng có những người quy kết mình như thế. Từ đó, mình thôi không tham gia những diễn đàn đó để khỏi phải thanh minh giải thích.
Dù sao, vẫn phải khẳng định: Không có sự ủng hộ của người dùng thì UniKey không thể phát triển như bây giờ. Người dùng có đủ loại nhu cầu khác nhau, đa số nhu cầu rất xác đáng, chính họ đề nghị những tính năng rất hay mà mình không nghĩ ra. Qua UniKey, mình có thêm rất nhiều người bạn tốt.

Việc UniKey trở thành phần mềm miễn phí là rất tự nhiên, vì nó ra đời từ chính nhu cầu của người dùng cần một chương trình bàn phím miễn phí. Hơn nữa, khi làm được gì hay thì lẽ rất tự nhiên là muốn chia sẻ với người khác. Mình không có ý đối lập với những người viết chương trình thương mại, họ làm ra chương trình để kiếm sống bằng lao động của họ là điều hoàn toàn chính đáng. Mình cũng sống bằng viết phần mềm nhưng UniKey thì không phải phần mềm kiếm sống. Unikey là một thú giải trí của mình, như vậy viết UniKey cũng chính là phục vụ cho mình vậy.

Mình sẽ luôn duy trì UniKey là phần mềm miễn phí. Mà hơn nữa UniKey là open source, ai cũng có thể lấy nó về phát triển thêm.
Cũng đã có vài lời đề nghị mình thương mại hóa một phần hoặc toàn bộ UniKey. Mình cũng có đắn đo nhưng cuối cùng mình từ chối tất cả. Lý do chính: Mình cần tự do trong việc phát triển ý thích. Hơn nữa, bây giờ cũng cảm thấy có duyên nợ với người dùng UniKey rồi. Vậy thì UniKey sẽ luôn là phần mềm tự do với mã nguồn mở (free ware, free as in speech).

Nguồn trích từ báo  Báo echip  mục “Phạm Kim Long tự bạch


Thư gửi các bạn nhỏ xã Vĩnh Xương thân yêu,

Tháng Hai 24, 2009

         Tuy chỉ tiếp xúc với các bạn trong vòng 15 ngày nhưng đã sinh sôi, nảy nở trong lòng chúng tôi biết bao kỷ niệm khó phai mờ. Điều làm cho chúng tôi xúc động nhất là các bạn rất ham học hỏi. Bước đầu công việc dạy học gặp nhiều khó khăn, các bạn hầu như chưa biết đến máy vi tính. Vì thế, với lòng nhiệt huyết của tuổi trẻ, con tim của niềm hăng say, như trong bài hát Mùa hè sinh viên: “ngại gì sương gió, khó khăn nề chi”, chúng tôi luôn mong sao đem lại cho các bạn những điều tốt đẹp. Bác Hồ có nói: “Việc gì khó có thanh niên”, chúng tôi là những thanh niên tình nguyện mang trên mình chiếc áo màu xanh, luôn mong ước góp một chút công sức nhỏ bé cho xã hội, để xã hội trở thành một rừng hoa tri thức đua nhau nở rộ, đua nhau ngát hương, đó là tất cả những gì mà đội áo xanh chúng tôi mong ước. Đặc biệt hơn, chúng tôi lại được quen biết với các bạn học sinh thuộc miền biên giới xa xôi này – thiếu phương tiện học tập, điều đó càng làm chúng tôi quý mến các bạn nhiều hơn. Ở các bạn luôn tràn đầy sức sống, sự yêu thương, giúp đỡ lẫn nhau, cố gắng học tập, và có những khát vọng tươi đẹp. Đó là một trong những điều tốt mà chúng tôi thấy được ở các bạn. Chúng tôi không biết thời gian trôi đi quá nhanh hay chậm nữa mà trong chúng tôi, ai cũng trào dâng một niềm xúc động trong lòng – một phần thưởng vô giá mà chúng tôi đều mong có được trong chuyến đi này.

Trước khi chia tay, chúng tôi xin chúc các bạn xã Vĩnh Xương học thật giỏi, vui vẻ, có nhiều ước mơ và gặp được nhiều may mắn trong cuộc sống.

Hẹn gặp lại các bạn trong một ngày gần đây.

 

Thân chào các bạn!

Vĩnh Xương, Ngày 15 tháng 07 năm 2006

Nhóm sinh viên tình nguyện Trường Đại học An Giang.

Nguyễn Quang Nghĩa - nqnghia_4th1@agu.edu.vn

Võ Văn Của - vvcua_5th1@agu.edu.vn

Trần Văn Giàu - tvgiau_5th1@agu.edu.vn

Lê Bình Minh - lbminh_5th1@agu.edu.vn

Nguyễn Thị Kim Ngọc - ntkngoc_5th1@agu.edu.vn

Đặng Văn Sĩ - dvsi_5th1@agu.edu.vn

La Chí Thành - lcthanh_5th1@agu.edu.vn

Phạm Quang Trung - pqtrung_5th1@agu.edu.vn

Phạm Thị Thúy Vy - pttvy_5th1@agu.edu.vn

Nguyễn Trường Xuân - ntxuan_5th1@agu.edu.vn

(076.852049)

(Nếu có xuống TP.Long Xuyên, hãy gọi điện thoại cho bạn Nguyễn Trường Xuân, để  liên lạc với nhóm – FX Group)

 

 

 

 

 



Cảm nhận xã Vĩnh Xương

Tháng Hai 24, 2009

           Rồi ngày chia tay cũng đã đến, đêm nay nhóm chúng tôi họp mặt nhau lần cuối để cùng gói các phần quà để tặng cho các em – sẽ có tám phần quà trao cho các em có kết quả thi tốt nhất ở khối tiểu học. Trong mỗi chúng tôi ai cũng đều muốn thể hiện tình cảm của mình trong mỗi phần quà, dự định là mỗi bạn sẽ gói một phần quà, nhưng sau đó chúng tôi quyết định là sẽ chia ra mỗi bạn sẽ đảm nhiệm một công đoạn khác nhau, như vậy sẽ có mười công đoạn, tuy mất thời gian nhiều hơn nhưng các bạn đều cảm thấy vui, vừa gói quà vừa kể cho nhau nghe những tâm tư và tình cảm của mình trong chuyến đi này.

           Nhớ lại lần đầu tiên đến vùng biên giới này, chúng tôi bỡ ngỡ trước cảnh vật nơi đây – những ngôi nhà sàn chen nhau chi chít, nhiều con đường nhỏ dẫn đến nhiều nơi khác nhau, đặc biệt có rất nhiều con đường dẫn đến nơi ở của chúng tôi, chúng thông nhau qua các ngôi nhà sàn, băng qua các hầm cá tra “đơn sơ” như thuở ban đầu – mà mọi người có thể giải quyết hàng tồn kho trong “cái bụng” một cách thoải mái ở đó mà khỏi cần phải xuống sông làm ô nhiễm nguồn nước?!.

           Trên con sông này có rất nhiều bè nuôi cá, nhưng cũng ở dạng “đơn sơ” nữa. Ở đây không có chỗ vui chơi cho các em nhỏ, nếu có thì phải đi rất xa, cho nên mỗi khi đến hè các em nhỏ chỉ biết đi long nhong hoặc ở nhà phụ việc giúp gia đình. Cũng vì thế mà lúc đến nơi đây, những người ra chào đón chúng tôi đầu tiên ngoài xã đoàn đó là các em nhỏ…đang “tắm mưa”.

           Hôm đó, các em nhỏ dẫn chúng tôi đi tắm sông và chỉ cho chúng tôi đường đi nước bước nơi đây, tuy trời tối nhưng chúng tôi cũng biết đường đôi chút, rồi các em nhỏ rủ chúng tôi chơi nào là chơi lon quay, chơi câu cá,… và kể cho chúng tôi nghe về hoạt động hằng ngày của người dân nơi đây. Thật tiện lợi khi chúng tôi được ở trong lòng chợ, phiên chợ họp tấp nập vào sáng sớm và kéo dài đến khoảng 10 giờ sáng, có một số bạn hàng thường chuẩn bị vào lúc tờ mờ sáng, cho nên bạn nào muốn thức dậy sớm thì ngủ chung với anh chủ nhà ở ngoài cửa. Ngôi nhà chúng tôi ở tuy đơn giản nhưng rất đầy đủ tiện nghi. Chúng tôi được cả nhà đón tiếp nhiệt tình, nhưng do nhà làm nương rẫy xa nên chỉ có anh Văn Đẳng về nhà ngủ vào buổi tối (do đó chúng tôi chỉ được tiếp xúc nhiều với anh Đẳng), trò chuyện cùng anh Đẳng chúng tôi cảm nhận được niềm vui trên nét mặt của anh, anh kể rất nhiều chuyện về cuộc sống của mình nơi đây, và hỏi chúng tôi rất nhiều về việc học ở trường, về cuộc sống ở quê của mỗi đứa chúng tôi với cách nói chân tình và nhất là lúc nào cũng tươi cười cả!.

           Ở đây, chúng tôi không lo sợ là sẽ mất đồ đạc vì người dân nơi đây rất thoải mái và chân thật, chúng tôi chỉ lo là có người “mượn dép” nhưng quên trả thôi. Đêm đó chúng tôi ngủ rất ngon vì nơi đây gần giống như nhà của chúng tôi và cũng vì… đã mệt sau chuyến đi. Mở đầu một ngày mới bằng tiếng chặt thịt heo lúc tờ mờ sáng, dù lúc đó mới khoảng một giờ nhưng lỡ thức rồi nên chúng tôi muốn chuẩn bị chu đáo cho một ngày mà cái gì cũng mới… Sáng sớm các em đã kéo đến chơi, có bạn trong nhóm than phiền vì sự láo nháo của các em, nhưng đa số đều rất vui vì không cảm thấy bị cô lập của cái danh “người mới đến”.

           Buổi sáng hôm đó, lễ khai giảng bắt đầu với việc ráp máy vi tính và đi đường dây điện, chúng tôi dự định là buổi chiều sẽ bắt đầu chương trình phổ cập tin học, nhưng tiếc là cúp điện nên chỉ tổ chức chơi trò chơi cho các em ca chiều. Và thật may là nhóm chúng tôi có ba cô nữ thật dễ thương biết rất nhiều trò chơi và bài hát đoàn, đội. Các em tham gia hết mình và cười cũng “hết cỡ”, có mấy em mắc cỡ nên chỉ ngồi nhìn và vỗ tay theo, chúng tôi dạy mấy em hát những bài ca ngắn và vui nhộn, cuối buổi chúng tôi hẹn gặp các em vào ngày mai – ngày đầu tiên đi dạy học. Buổi tối, nhóm chúng tôi tổ chức một bữa tiệc nho nhỏ với anh Sơn – tại nhà anh Đẳng và bàn một số việc về chương trình hoạt động phổ cập tin học ở đây. Sau bữa tiệc chúng tôi họp lại xem giáo trình phổ cập để định hướng chung cho cả nhóm, phân chia thành viên để “đứng lớp”… gồm có hai nhóm nhỏ, mỗi nhóm có năm thành viên trong đó có một nhóm trưởng, nhóm đầu được phân công đứng lớp vào hai ca buổi sáng và ưu tiên cho ba cô nữ vào nhóm đầu dạy cho các em trường tiểu học A, B Vĩnh Xương; nhóm sau đứng lớp ở hai ca chiều dạy cho các em trung học cơ sở và tiểu học C Vĩnh Xương; và một ca tối dành cho cán bộ xã viên – đối với ca này chúng tôi phân công người đứng lớp vào lúc ăn cơm chiều, nghĩa là xem ai đứng lớp vào buổi tối … và hình như ai cũng đều rảnh cả vì ai cũng hăm hở khi đứng lớp…

           Bắt đầu một ngày thứ hai tuy cái gì cũng mới nhưng cũng hơi quen, nhóm đầu tiên bắt đầu công việc lúc bảy giờ ba mươi. Sau khi điểm danh các bạn học viên, buổi đầu chúng tôi giới thiệu các bộ phận của máy tính như con chuột có bánh lăn, bàn phím có tùm lum nút, màn hình như cái vô tuyến, đĩa mềm,… và nhiều thứ “lạ” khác đối với các bạn học viên. Buổi đầu vui nhộn lắm, bạn trưởng nhóm buổi sáng cầm “bông bí” nói um trời đất vì mấy em chạy tùm lum, đùa giỡn làm sứt dây điện hoài (bạn trưởng nhóm buổi sáng này cũng biết hát nhạc ráp nữa – ráp lời bài hát này sang nhạc bài hát khác làm người dân xung quanh cười “bể bụng”!). Các bạn còn lại cũng cực lắm vì phải đi đến từng học viên chỉ “cặn kẽ”. Nhóm còn lại ở nhà có vẻ nhàn rỗi nhưng hỏi thì ai cũng nói là buồn quá. Đến trưa cả nhóm cùng đi ăn cơm, tranh thủ lúc cơm chưa dọn ra, cả nhóm bàn nhau về việc dạy các học viên buổi sáng và rút kinh nghiệm cho nhóm buổi chiều, ví dụ như sắp xếp chỗ dựng xe ở ngoài ủy ban cho mấy bạn học viên (vì có nhiều bạn học viên ở rất xa), chuẩn bị đến sớm để điểm danh, cách dùng thuật ngữ đơn giản không nói tắt theo thói quen vì như vậy sẽ làm các bạn học viên khó hiểu và khó nhớ, luôn tạo cảm giác vui nhộn bằng cách cho bạn có khả năng gây cười cầm bông bí đứng lớp… và sau đó là bắt đầu “ôm căn” – tiếng láy của “ăn cơm”, nhóm sáng hăm hở về nghỉ ngơi và nhóm chiều hăm hở về chuẩn bị làm “thầy” (vì nhóm này đều là “nam thanh” cả!). Nhưng không, hình như mấy em cùng xóm đã túc trực suốt ngày ở đó thì phải, làm chúng tôi không nghỉ ngơi được gì cả. Có một số bạn trong nhóm còn đùa giỡn với các em nữa!

           Buổi chiều hôm đó thời tiết hơi oi bức, nhóm buổi chiều cũng bắt đầu công việc như buổi sáng, trưởng nhóm buổi chiều có giọng khan khan nhưng phát âm rất rõ và chậm rãi, và lại to nữa (giống ông cụ đánh vần vậy – bạn này có tính “tếu” nhất trong số bạn nam nhóm mình đó nghen!). Trong lúc đó thì nhóm sáng tổ chức đi tham quan khắp xã, đặc biệt ở bên kia sông là cồn nổi, trên đó người dân trồng dưa hấu và thường dẫn trâu bơi qua đó tắm. Có một chú chạy ghe nhiệt tình đưa chúng tôi qua sông chỉ lấy tiền xăng mà thôi, dưa hấu ở đây tuy quả không to lắm nhưng rất đỏ và ngọt lắm, cả bọn cùng nhau “tắm cồn” và hái dưa hấu.

           Đến cơm chiều, các bạn nữ lại rủ các bạn nam cùng đi, nhóm sáng chọc nhóm chiều là đã đi tắm cồn và ăn dưa hấu, và có đem về cho nhóm chiều vài quả; nhóm chiều bức xúc lắm, và nói là nhất định sẽ đi tắm cồn và qua biên giới chơi luôn, nhất là các bạn học viên buổi chiều này học có phần đi xa hơn nhóm sáng, các bạn học viên tiếp thu nhanh hơn, và hình như có một vài em đứng ngoài “học lỏm” buổi sáng rồi nên “phát biểu tích cực lắm”. Đến ca tối – ca cuối cùng của ngày, nhóm chúng tôi nghĩ là sẽ cực nhất vào buổi tối, nhưng thực ra là nhàn nhất, vì họ ích đặt câu hỏi, chúng tôi phải đặt câu hỏi cho họ trả lời và gợi ý để họ thắc mắc mà “tìm tòi”, có bạn học viên đã thi chứng chỉ A tin học rồi, để lâu nên quên, muốn ôn lại; còn có bạn thì đang học luyện thi A nên cũng nhờ chỉ thêm các phần khác (như Excel,…) nhưng không thể đáp ứng được vì số lượng học viên học đông – hai học viên sẽ cùng sử dụng một máy, nên chỉ có thể hướng dẫn riêng trên lý thuyết mà thôi (cũng tiếc lắm chứ).

           Ca tối kết thúc lúc chín giờ, cả nhóm mệt lừ về ngày đầu tiên làm việc – một phần cũng là do chưa quen với công việc mới, cả nhóm cùng đi dạo trên con đường nhựa dưới ánh đèn đường lập lòe “thơ mộng”, cả nhóm dừng lại ăn kem ở một quán cập đường lộ. Các bạn vừa ăn kem vừa kể cho nhau nghe về chuyện xảy trong các ca dạy. Chẳng hạn như ở ca chiều có hai bạn học viên chưa điểm danh vào lớp nhưng ở ngoài đã đánh nhau, hai em đã cầm đá trong tay nhưng không định chọi mà chỉ dung để làm “vũ khí” trên tay chạy lại gần nhau để… làm gì thì không biết vì đúng lúc đó các “thầy cô” đã ra cản ngăn, chúng tôi có để ý đến hai em nhưng không rầy la vì các em ấy chỉ đánh nhau vì “muốn học vi tính” mà thôi!. (Nhờ vậy mà người dân địa phương đã thấy mến chúng tôi đấy. Thực vậy, có nhiều cô, chú đã tặng quà cho một số thành viên trong nhóm chúng tôi, chẳng hạn như tặng đôi dép, quần áo,… và mỗi lần chúng tôi tan ca đều nhận được lời khen ngợi của các cô, chú xung quanh như “Mấy thầy, cô giỏi quá. Giờ đi ăn cơm đó hả?”, có một số thanh niên rủ mấy đứa nam “Rảnh chưa?! Làm một ly coi mấy cậu!!!”,…chúng tôi chỉ biết nở nụ cười tươi để đáp lại những lời chào ấy).

           Đến đây, nhóm trưởng của cả đội than phiền về việc điểm danh, có một số học viên xin chuyển buổi học vì lý do đi lao động do xã tổ chức (có thể nói việc tổ chức hoạt động hè cho chi đoàn viên ở đây rất mạnh như vận động trẻ em đi học, quyên góp sách vở, quần áo, đồng phục cũ, đắp đất, hớt tóc miễn phí, phát truyền đơn phòng chống tệ nan ma túy, mại dâm,…), có bạn vắng buổi sáng lại xin được học bù buổi chiều vì sợ mất bài học. Một bạn trong nhóm phát biểu rằng là nên có một cái móc cửa để không cho các em bên ngoài đùa giỡn chạy vô, chạy ra phòng máy làm sứt dây điện, cứ tắt nguồn mãi. Có bạn yêu cầu là nên để cái thùng máy xuống dưới đất để cho các học viên thoải mái điều khiển chuột và để giáo trình trên bàn, nhưng do nền đất và các học viên thường hay chạy giỡn nên yêu cầu “vô hiệu”; một bạn trong nhóm không giới thiệu tên khó chịu về mấy em nhỏ cùng xóm cứ lên nhà giỡn hoài, lúc thì nhảy hip hop, lúc thì ca, không lúc nào được yên tĩnh. Một bạn bức xúc nói: “có đứa chửi thề, mình la mãi không nghe nên mỗi lần nó nói bậy là mình liền đến hỏi bài, xem có hiểu không… riết rồi nó cũng làm biếng nói tục nữa…”.

           Ngoài ra, cả nhóm còn bức xúc chung cùng một vấn đề là đa số các bạn học viên không đem tập để ghi bài (do đây là giáo trình của nhà thiếu nhi – phải trả lại sau chuyến đi, nên chỉ những học viên nào có khả năng thì mới mượn về photo) làm cho các trưởng của nhóm ca sáng, ca chiều, và cả nhóm trưởng của hai nhóm đều dọa là nếu ngày mai bạn nào không học bài thì sẽ chép phạt một trăm lần, không đem tập thì không cho vào lớp;… Cuối buổi họp, các bạn đề xuất là sẽ học một số bài hát để chuẩn bị cho buổi giao lưu với chi đoàn xã, bầu nhóm trưởng làm thủ quỹ để tiện cho việc tiêu xài của cả nhóm sau này, và cử một bạn nam đi ngủ cùng với anh Sơn giữ phòng máy. Sau buổi họp ấy, cả nhóm đều phấn khởi (vì đã bày tỏ hết những cảm xúc, những ý kiến của mình), và đem xấp bài hát ra tập ca, ca được một hồi thì bị hàng xóm la rầy nên cả nhóm xin lỗi và… đi ngủ luôn vì cũng đã gần mười hai giờ rồi còn gì!. Lúc đó bạn được cử ra phòng máy trực (cách nơi ở không xa) thì không gặp anh Sơn đâu cả, nhìn sang nhà anh ở đối diện phòng máy thì thấy ảnh còn nằm đu đưa trên chiếc võng, cạnh bên là vợ ảnh đang may đồng phục. Hỏi thì được biết là anh sợ “ma” – chuyện mà các em cùng sớm ngày nào cũng kể cho chúng tôi nghe, kể như thật vậy đó, nhưng chúng tôi chẳng có mấy ai sợ cả vì mấy chuyện kể này tuy có nội dung khác nhau nhưng chúng đều cùng một mục đích là “nhác ma” cho những ai yếu bóng vía mà thôi (thường thì hễ cứ mỗi đêm như vậy, bạn nào ngủ ở đó đều mở máy lên để “ôn” lại Word và soạn bài cho ngày mai và cũng để tìm ý tưởng mới gì đó).

           Kết thúc một ngày như vậy cũng làm cho cả nhóm mệt lắm, nhưng bù lại cả “thầy, cô” và “trò” đều học được nhiều điều ở việc đứng lớp dạy, và việc ngồi cầm chuột, gõ bàn phím. Đối với chúng tôi, niềm vui lớn nhất là được hướng dẫn các bạn học viên những gì mà mình đã biết, thấy được thiếu sót trong kiến thức của mình, cách dùng lời để diễn đạt, cách làm việc nhóm và nhất là cách bày tỏ những bức xúc, đề đạt ý kiến riêng của mình, nghĩ lại chúng tôi cứ nghĩ mỗi buổi họp y như những cuộc cãi cọ nhưng đó chỉ là nhận xét của mọi người xung quanh, thực ra thì đó là cuộc tranh luận mà mỗi thành viên đều các vai khác nhau phản đối, đồng tình với ý kiến để cuối cùng đưa ra kết luận mà cả nhóm đều đồng ý cả hai tay. Tất nhiên là sau buổi tranh luận, mỗi bạn đều vui và thoải mái dù ý kiến của mình bị bác bỏ hay được chấp thuận vì nhóm đã đưa ra những lý do, những tình huống không phù hợp với vấn đề được đặt ra, và bản thân cũng được tranh luận để bảo vệ ý kiến của mình.

           Đặc biệt có một vấn đề mà đa số các bạn nam đều tiếc, đó là không xem được hết các trận bóng đá World Cup, chỉ có thể biết kết quả vào sáng sớm trên loa phát thanh mà thôi (nhưng cũng vui vì đội Ý đạt giải vô địch – vì áo lớp được đặt theo kiểu áo của đội “vô địch” mà!). Còn các bạn học viên đều với một môn học mới mà các em đã biết từ lâu – một môn học ứng dụng công nghệ hiện đại vào cuộc sống, Tin học. Và còn được học “miễn phí” nữa chứ, đa số các em đều nghĩ đây là một chương trình hoạt động vui chơi hè nên đã nhiều lần hỏi chúng tôi chơi trò chơi trên máy như thế nào (nói thật chứ không ai trong chúng tôi đem theo đĩa cài đặt nào cả, chỉ có một vài bạn đem theo USB có chưa E-book để tiện học lúc rảnh rỗi và sao chép các tập tin của các học viên từ máy này sang máy khác thôi).

           Những ngày tiếp theo diễn ra cũng không có gì mới, nhưng cũng có một số vấn đề xảy ra, đó là những bạn cầm bông bí đứng lớp đều bị “khan tiếng”, một số học viên đã tình nguyện đi hái “me đất” cho các thầy ngậm, có một số học viên nghỉ không đi học nữa, chúng tôi hỏi mấy em thì mới hay là các học viên ấy không có tiền để mua tập học nên sợ bị thầy đuổi ra khỏi lớp nên tự mình nghỉ luôn, chúng tôi khuyên các bạn ấy cứ vào học bình thường, cứ lấy tập cũ còn giấy trắng chép bài là được, ngoài ra có một vấn đề đáng chú ý là có một số bạn học viên lưu bài ở dạng một trang Web, nên một số kiểu định dạng của bài Word không thực hiện được, một số bạn trong nhóm phải mồ hôi hột với vấn đề trên, nhóm còn thống nhất các thao tác thực hiện để chọn ra các thao tác dễ nhớ và ngắn gọn để thực hiện các định dạng văn bản trong soạn thảo, có bạn đề xuất ý kiến là giấu đi một số thanh công cụ khi đến bài có phím tắt để các học viên có thể thực hành phím tắt vì các bạn ấy dường như thích sử dụng chuột để nhấn chọn mấy biểu tượng có màu mè đẹp hơn là dùng phím để định dạng, và ý tưởng ấy cũng được chấp thuận trong các buổi ăn cơm, ý tưởng về việc ứng dụng trình diễn PowerPoint để hướng dẫn các thao tác cơ bản cũng được áp dụng, vì ban đầu chỉ nói và ghi lên bảng nên đa số các em ngồi ở xa không thấy rõ (nhưng cũng không dám đi lại hơn để ghi bài vì sợ… bị giành máy – có thể nói các học viên ở đây không có xảy ra việc lười học, chỉ vì không có giáo trình học mà thôi), vì thế nên một số từ tiếng Anh cần thiết trong soạn thảo cũng không được các bạn học viên ghi một cách chính xác, có một số em ghi thẳng thừng bằng tiếng Việt ví dụ như “vào Phai, chọn Seo”, hay “vào mê nu Thấy bô, chọn In sợt” chẳng hạn,… vì thế các bạn trong nhóm rất đồng tình với ý tưởng này, tuy lúc đầu có sự không quen cho các thành viên áp dụng phương pháp này, nhưng qua một buổi thử nghiệm các học viên đều có chép bài đầy đủ, đúng chính tả các từ ngữ, và nhất là các học viên có thể kiểm chứng các thao tác của mình với thao tác chỉ dẫn trên màn hình trình diễn (gợi nhớ bằng hình ảnh trực quan thì bao giờ cũng nhớ lâu hơn là chép bài rồi học thuộc lòng phải không?!), và còn có thể đầu giờ mỗi buổi học, các học viên có thể mở lên để ôn lại mà khỏi cần phải bấm cho hết một bài Word rồi gặp khó khăn thì mới hỏi thì mất nhiều thời gian lắm (có thể nói đây là mô phỏng một phòng máy có nối mạng, và có một người ngồi trên máy chủ hướng dẫn từng thao tác để định dạng…), còn một ý tưởng nữa là soạn một bài trắc nghiệm mẫu do các thành viên trong nhóm tự soạn, mục đích của việc này chỉ là tập cho các học viên làm quen với cách thức làm một bài trắc nghiệm, cách suy diễn và nhất là phải suy nghĩ để chọn ra câu trả lời “đúng nhất”, để các em khỏi bỡ ngỡ khi phải chọn sai và muốn sửa lại (đối với chương trình này thì đa số các em đều nghĩ đây là một trò chơi trí tuệ và thi nhau xem ai làm xuất hiện nhiều “mặt cười” nhất – nghĩa là số câu đúng nhiều nhất).

           Ngày thi đến với các em thật mau quá, chúng tôi hỏi các em tự tin trong kỳ thi tới không thì có một số em thì chỉ cười chứ không trả lời, có em thì hỏi đề thi có giống như đề trắc nghiệm trên máy không, ai gác phòng thi,…nhất là đa số các em đều hỏi phần thưởng đó là gì, có bao nhiêu phần. Đến đây thì chúng tôi chỉ biết cười chứ không trả lời… Ngậm ngùi trở lại khoảnh khắc đêm nay – đêm cuối của buổi chia tay. Các em nhỏ đang ngồi cạnh bên cũng buồn theo, có đứa đã ở đây chơi với chúng tôi cả ngày, dạo này mưa nhiều, đường lầy lội nên mấy em này nằm trên tay chúng tôi ngủ. Nhìn mấy em đang ngủ, chúng tôi nhớ đến những người em, cháu của chúng tôi ở gia đình. Nghĩ lại chúng tôi lại thấy thương mấy em nhỏ ở nhà, ở đây và cảm thấy yêu mến, kính phục ba, mẹ mình nhiều hơn. (có bạn trong nhóm mới lên đây đã nhớ quê da diết, lúc nào cũng nhìn lên trời chỉ tay lên một ngôi sao sáng và nói rằng “ngôi sao này sao cứ nhìn mình hoài…!”).

           Buổi chia tay thật buồn nhưng trên môi mọi người đều nở nụ cười tươi, ai cũng muốn để lại cho nhau những hình ảnh dễ thương, vui tươi. Nhưng trong đó cũng có mấy em nhỏ đã khóc, chúng tôi không biết mấy em nhỏ đang nghĩ gì, nhưng trong bữa ăn cơm của ngày cuối, có một em nhỏ đang gánh nước cất lời hỏi: “Thầy ơi! Sáng mai có học nữa không thầy”, chúng tôi không biết tại sao em ấy hỏi vậy, biết là em này học ở ca sáng, và sáng nay em này đã thấy chúng tôi đang tháo máy bỏ vào thùng giấy, nhưng tại sao? Chúng tôi không trả lời được, chỉ biết nói trống: “Chăm chỉ học hành nghe em, rồi mai này sẽ dạy lại mấy em nhỏ”, rồi chúng tôi và em chỉ cười vì trong lòng ai cũng hiểu lời nói ấy cả.

           Lễ làm lễ bế giảng diễn ra vào buổi sáng, mấy em nhỏ đã tụ họp đông đủ và chờ gọi tên để lên nhận quà, em nào đạt kết quả cao thì được nhận phần thưởng, còn lại hầu hết đều nhận được giấy chứng nhận cả. Cầm giấy chứng nhận trên tay, mấy em khoe với nhau điểm số của mình, rồi đem về cất vào tủ làm kỷ niệm. Có mấy em hỏi chúng tôi giấy này dùng để làm gì, tuy chúng tôi biết rằng đó chỉ là giấy chứng nhận đã tham gia học và dự thi khóa phổ cập tin học hè chứ nó không có giá trị gì về mặt sau này cả, mà nó chỉ có giá trị tinh thần thôi. Vì thế chúng tôi đành nói với mấy em rằng “Có chứ, mai mốt mấy em lớn lên sẽ thấy giá trị rất lớn của nó, nhớ gìn giữ cẩn thận nghen!”. Chia tay với những hàng xóm, những người đã giúp đỡ chúng tôi trong thời gian qua, trong lòng mỗi đứa chúng tôi ai cũng cảm thấy buồn vì không được nói lời chia tay với anh Đẳng – một người vui tính và luôn phấn đấu.

           Lên xe cáp, Chúng tôi được anh Sơn và mấy bạn chi đoàn đưa tiễn ra đến phà Châu Giang, chúng tôi vừa hát vừa vỗ tay, mọi người quanh đường vẫy tay chào và nói: “Sau này có dịp về làm việc giúp đỡ bà con nơi đây, nơi này còn nghèo lắm các cháu ơi!”. Nhìn cảnh vật xã Vĩnh Xương lần cuối, sao mà quen thuộc và lưu luyến đến thế, không giống như lúc chúng tôi mới đến đây. Ôi! Lúc này dường như chúng tôi đều nhớ nơi này hơn nhớ quê, nhưng đó chỉ là suy nghĩ tức thời thôi. Trên quê hương Việt Nam, thì nơi nào cũng có hình dáng của con người chân thật, cảnh vật hữu tình làm cho bất kỳ ai đến hay đi, dù là ai đi nữa thì chắc chắn rằng họ sẽ không thể nào quên được nơi mà họ đã gắn bó, làm việc hết mình vì một mục đích cao cả, để rồi được người dân yêu, người dân mến. Nhìn cảnh sẽ nhớ người, chứ đâu có bao giờ nhìn người mà nhớ cảnh, phải không? Bởi lẽ, chúng tôi lưu luyến nơi đây có một tình cảm chân thật, và luôn phấn đấu trong cuộc sống. Tuy nơi đây còn có tình trạng chở hàng lậu sang biên giới, trong số đó có mấy người chúng tôi quen biết, họ có kể về một ngày chở mấy chuyến và bao nhiêu hàng, chở loại hàng gì,… họ nói như một chuyện bình thường vì có thể đó là cách mưu sinh của họ – họ đa số là những phụ nữ, những em nhỏ được người ta giao xe và hàng (như đường, thuốc lá). Họ nói các chú biên phòng ở đây khó khăn lắm, nếu gặp thì mấy chú ấy chỉ tịch thu một nửa, để lại một nửa để làm vốn. Nhớ lại hôm giao lưu với các chú, các anh biên phòng thì được biết nơi đây sẽ làm cột mốc biên giới đầu tiên và tình trạng này chắc sẽ khắc phục, sẽ tạo công việc làm ổn định cho phụ nữ và trẻ em lang thang cơ nhỡ.

           Lên xe khách, qua phà Tân An, từng người trong nhóm trở về quê của mình và thầm nghĩ là sẽ có dịp về lại nơi đây thăm “học trò”. Ắt hẳn, sau chuyến đi này, trong số chúng tôi, ai cũng đúc kết được những bài học quý báu, những kinh nghiệm cuộc sống. Khuyết điểm của nhóm chúng tôi trong chuyến đi này là chúng tôi chỉ nhìn bao quát quang cảnh hoạt động hằng ngày của người dân nơi đây chứ không biết được mức sống của họ như thế nào, chúng tôi chỉ được biết đôi chút qua lời kể của các bạn học viên. Cũng thật tiếc là chúng tôi tiếp xúc không nhiều với các em nhỏ đang lao động cực nhọc phụ giúp gia đình – các em ấy không có thời gian để đi học và vui chơi như bao nhiêu bạn khác. Có một số em vì lời nói vô tình của chúng tôi mà đã nghỉ học, sợ thi rớt nên không dự thi;…

           Mùa hè đến, nhiều hoạt động diễn ra trong không khí sôi động của nhóm sinh viên tình nguyện ở các trường đại học, họ đi về nơi xa xôi của Tổ Quốc, nơi còn thiếu thốn nhiều về điều kiện sống, học tập. Nơi mà những người dân chân chất, thật thà đang lam lụng, cực khổ; những em nhỏ ngây thơ, thật thà đang cần được quan tâm, giúp đỡ, động viên tinh thần cho họ vượt qua những khó khăn, tuyên truyền những kiến thức bổ ích, và cấp bách về tình trạng của các tệ nạn xã hội. Tuy những đóng góp của các đội, nhóm tình nguyện không thể giúp họ vượt qua hết tất cả những khó khăn, nhưng chính những chuyến đi đó lại rất thực tế, thực tế hơn cả truyền hình, phát thanh hay báo đài. Bởi lẽ, những thông tin mà các sinh viên tình nguyện đem lại cho họ là ở mọi miền đất nước, từ những vùng quê khác nhau của mỗi người trong nhóm sinh viên, chắc rằng tin tức ấy rất gần và sát với thực tế, có thể nói đó là những tin tức “sống”. Sau những chuyến đi này, các sinh viên sẽ có được những giá trị quý báu mà mình sẽ không thể tìm thấy được ở đâu đó trong sách vở, mỗi một bài học đều do họ tự rút ra cho bản thân chứ không do một tác giả nào ghi lên sách cả, mà chính họ là chủ nhân của các “tác phẩm” sống ấy. Bài học ấy sẽ giúp họ vượt qua những khó khăn của thời sinh viên, những vướng bận trong cuộc sống, và là động lực để sinh viên phấn đấu, rèn luyện để hoàn thiện bản thân. Bởi vì “Kinh nghiệm sẽ giúp bạn sống tốt. Kiến thức sẽ giúp cho bạn làm giàu cho bản thân, cho gia đình và xã hội”.

           Riêng nhóm chúng tôi, đây là lần thứ hai chúng tôi đi tình nguyện, chúng tôi luôn muốn đúc kết được nhiều kinh nghiệm từ thực tế của chuyến đi. Chúng tôi chân thành cám ơn những nhà tài trợ đã tạo điều kiện cho nhóm chúng tôi được về phục vụ cho các em học sinh. Cám ơn những thầy, cô đã truyền dạy cho chúng tôi những kiến thức quý báu. Cám ơn những người dân, những bạn nhỏ đã để lại trong lòng chúng tôi những ánh mắt, nụ cười dễ thương, ngây thơ. Cám ơn các bạn trong nhóm đã giúp đỡ lẫn nhau, học được cách làm việc nhóm, và nhất là phương pháp “chia để trị”. Cuối cùng chúng tôi xin cảm ơn ba, mẹ – người đã sinh ra và cho con được đi ăn học đến nơi đến chốn, luôn nghĩ về con khi con đặt chân lên những vùng đất lạ ■

(15.07.2006, 03:03 am GMT+7)

Được đăng trên http://enews.agu.edu.vn/?act=VIEW&a=1817

Tài nguyên:

 

Cảm nhận xã Vĩnh Xương

Thư gửi các em Vĩnh Xương thân yêu

# Bài ôn tập kiến thức

[1] lose.ppt

[2] test.ppt

[3] win.ppt

– Save as 3 file [1], [2], [3] dưới dạng type là `lose.pps`, `test.pps`, `win.pps`. Đặt 3 file trong cùng 1 thư mục. Sau đó bạn chạy file `test.pps` để ôn tập.


Studying at High School and University

Tháng Hai 23, 2009


I am a first-year student of An Giang University. I am very happy that I can continue my studies so that I will become a teacher as I have wished for years. Some years ago, I used to think that everything at high school and at university was similar, so I was surprised when I first came to An Giang University because it was very different; however, there were also some similarities. Now I would like to tell you about the similarities and the differences between life as a high school student and life as a university student.

New students of AGU

I was proud that I was a student of Long Xuyen High School.

It was the most famous school of An Giang Province, so it was rather large. There were thirty six classes with over four hundred students and about sixty teachers. It had two computer labs but they were single-user computers, so we used them only to study informatics.

There was also a library, it was rather small compared with a well-equipped public library. When we studied gymnastics or organized sport matches, we entered the gymnasium; however, it didn’t have enough apparatuses.

The school-yard was wide enough for us to play sports after 5 p.m everyday. When we felt sick or had a pain in our body, we could have come to the school clinic. Every month, we had some activities for each subject such as presenting small plays, participating in drawing contests  and telling stories. Those helped us review our lessons and cultivate our minds.

Nevertheless, we were often very stressful because we had to study fifteen subjects each year, so we had to take so many tests that we didn’t have much  time to play sports with our friends and to do anything we liked. It was so boring that we sometimes fell asleep in our class, our teachers explained all the lessons for us and we had  to write very fast and learned by heart all them.

Although there were many things we weren’t clear on, we asked our teachers only after our class finished because each period had forty five minutes, it wasn’t enough for us to discuss while studying. Our teachers were nice, but most of our friends were unfriendly and  they were often dishonest while doing tests because they weren’t well-prepared before. Now I am studying at An Giang University. It is rather well-equipped. Its campus is very wide. There are over ninety classes with many students and instructors.

The library is large and it has many kinds of books, cassettes and networked computers, so we can get information for our studies easily because we usually study by ourselves. We usually have presentations. It is useful that we can remember all the lessons clearly because we have to read a lot of books and prepare carefully in order that our presentations will be good enough and attract our classmates.

Besides, we will feel more and more self-confident whenever we appear in front of many people, we also have a unified spirit when we study in group. Most of the members in my class are very nice, friendly and active. We always help our classmates when they have problems or give them advice when they make mistakes so that we will become better and better. There is an English Speaking Club which was organized twice a month so as to improve our speaking skill and communication skill, we have many friends when taking part in this club, they are friendly and sociable.

In addition, there are some foreigner teachers at my university, we can ask them about many things which we aren’t clear, they are willing to help us, it is also a good condition for us to practice speaking English and to improve our knowledge.When being at high school, we had a flag greeting-ceremony every Monday. School managing board summed up all the activities of the previous week, gave their ideas and promoted new plans for that week. It was very good, but now we don’t have that period.

Besides, we study less subjects than we did at high school, so we can relax by playing sports and participating in many activities after hard-studying days. There are much more students and teachers than my high school, the library is larger and the campus is wider. In addition, I didn’t have good conditions to practice speaking English at high school because many students disliked it and felt shy when speaking, there were no also foreigner teachers and English Speaking Club. Seldom did we study in group because we didn’t have presentations at high school. Now studying in group is very necessary because if we don’t, we can’t have a good group presentation. The biggest difference between university and high school is the method of teaching and studying, so we felt strange at the beginning of this school-year.

However, we have got acquainted with all the differences up until now.In my opinion, studying at university is more interesting than studying at high school. It has a lot of good conditions for us to study, to relax and to develop our skills. It is very bad for our health if we only study without relaxing and we will feel very sad if we have just a few friends. There are a lot of good chances, so we should make use of them to study better and better in order that our country will become an industrialized nation.

I LOVE THIS UNIVERSITY

Thanks Phan Duc Duy - 9D2http://enews.agu.edu.vn/index.php?act=VIEW&a=5752


Cài đặt lại GRUB khi cài Windows XP

Tháng Mười 24, 2008
ubuntu-grub

ubuntu-grub loading

Nếu cậu cài cả Windows và Ubuntu trên một máy. Nhưng khi cậu cài lại Windows thì trình GRUB sẽ mất do GRUB cài trên MBR (Master Boot Record) – Nếu tạo file backup Windows bằng Acronis True Image hoặc Ghost,… thì sẽ không bị mất GRUB khi restore lại. Hoặc nếu bạn cài ubuntu trước rùi mới cài WinXP thì bạn cũng chỉ vào được XP thôi vì trình GRUB đã hỏng.

Có thể tham khảo bài viết sau để cài lại GRUB trong trường hợp trên:

Bài viết gốc : Repair Grub and gedit menu.lst trong : Phamkhoa’s Weblog

Bước 1: Cài đặt.
- Bạn bỏ đĩa CD Ubuntu và khởi động từ đĩa, sau đó vào terminal và thực hiện phần cài đặt lại cho GRUB.
Trong terminal bạn gõ:

sudo grub

Khi đó, mọi thao tác đều thực thi trên grub.
Tiếp theo, bạn cần xác định nơi mà grub bạn định vị để boot lúc khởi động là đâu bằng lệnh.

grub> find /boot/grub/stage1

Khi đó sẽ xuất hiện ra một địa chỉ là (hd0,x) trong đó x là số thứ tự.
Sau khi xác định được vị trí cần định vị cho grub, bạn gõ vào:

grub> root (hd0,x)

(với x là số mà bạn vừa lấy từ mục find…)

grub> setup (hd0)

khi đó grub sẽ được cài đặt lên hd0. Vậy là xong phần cài đặt cho grub.

Bước 2: Khởi động lại
Sau khi hoàn tất quá trình cài đặt Grub, bạn khởi động lại hệ thống bằng lệnh.

grub> quit

sudo reboot

Nếu bạn bị mất GRUB do cài lại windows thì đến đây là xong đó. Bạn chỉ cần khởi động lại là xong
Còn nếu đây là lần đầu tiên bạn cài Windows lên 1 máy đã cài ubuntu thì hãy đọc tiếp bên dưới

Bước 3: Thêm Windows XP vào menu boot
Bạn đã khởi động lại và vào ubuntu rùi chứ?! hii
Giờ hãy gọi Terminal và gõ :

gksu nautilus

Cửa sổ quyền root sẽ nhảy ra .Dùng cửa sổ này tìm đến /boot/grub .Mở file menu.lst ra
Kéo xuống dưới cùng bạn sẽ thấy đại loại như sau :

## ## End Default Options ##

title Ubuntu 8.04, kernel 2.6.24-18-generic
root (hd0,8)
kernel /boot/vmlinuz-2.6.24-18-generic root=UUID=54ae158b-509b-4401-baf1-b0c24a92b967 ro quiet splash
initrd /boot/initrd.img-2.6.24-18-generic
quiet

title Ubuntu 8.04, kernel 2.6.24-18-generic (recovery mode)
root (hd0,8)
kernel /boot/vmlinuz-2.6.24-18-generic root=UUID=54ae158b-509b-4401-baf1-b0c24a92b967 ro single
initrd /boot/initrd.img-2.6.24-18-generic

title Ubuntu 8.04, memtest86+
root (hd0,8)
kernel /boot/memtest86+.bin
quiet

Hãy thêm đoạn sau vào dưới cùng :

### END DEBIAN AUTOMAGIC KERNELS LIST

# This entry automatically added by the Debian installer for a non-linux OS
# on /dev/sda1
title Microsoft Windows XP
root (hd0,0)
savedefault
makeactive
chainloader +1

Giờ hãy save file menu.lst này. Khởi động lại là xong !

Dưới đây là toàn bộ file menu.lst của mình

splashimage=/boot/grub/brit_grub_grey.xpm.gz
default 0
timeout 15

title Microsoft Windows XP Professional Service Pack 3
root (hd0,0)
chainloader +1
savedefault
makeactive

title Ubuntu Hardy Heron
root (hd0,8)
kernel /boot/vmlinuz-2.6.24-18-generic root=UUID=54ae158b-509b-4401-baf1-b0c24a92b967 ro quiet splash
initrd /boot/initrd.img-2.6.24-18-generic
quiet

title Ubuntu 8.04, kernel 2.6.24-18-generic (recovery mode)
root (hd0,8)
kernel /boot/vmlinuz-2.6.24-18-generic root=UUID=54ae158b-509b-4401-baf1-b0c24a92b967 ro single
initrd /boot/initrd.img-2.6.24-18-generic

title Ubuntu 8.04, memtest86+
root (hd0,8)
kernel /boot/memtest86+.bin
quiet

Mấy cái hình mặt cười quái quỷ trong mấy dòng trích dẫn ở trên chỉ là 8 )
Mình không có đùa. hii

link from http://tuyetkiem.wordpress.com
I laugh
I laugh

Configuration changes in NHibernate 2.0

Tháng Mười 20, 2008
nhibernate 2.0

nhibernate 2.0

I downloaded NHibernate 2.0 today and started to play around with it, only to be greeted by a host of configuration errors like System.InvalidOperationException : Could not find the dialect in the configuration. It was then I remembered reading somewhere about some changes to the configuration syntax, so I downloaded the source and looked at the examples (after a brief, ill-fated search for NHibernate 2.0-specific documentation*). Here is an example of how an App.config looked for NHibernate 1.2:

<?xml version="1.0" encoding="utf-8" ?>
<configuration>
   <configSections>
    <section name="nhibernate" type="System.Configuration.NameValueSectionHandler,
             System, Version=2.0.0.0, Culture=neutral, PublicKeyToken=b77a5c561934e089" />
    [...]
   </configSections>
   <nhibernate>
    <add key="hibernate.connection.provider" value="NHibernate.Connection.DriverConnectionProvider" />
    <add key="hibernate.dialect" value="NHibernate.Dialect.MsSql2005Dialect" />
    <add key="hibernate.connection.driver_class" value="NHibernate.Driver.SqlClientDriver" />
    <add key="hibernate.connection.connection_string" value="Server=INNORIA-4; Initial Catalog=iTMDBTemp;
           User Id=sa;Password=1234;" />
    <add key="hibernate.show_sql" value="true" />
   </nhibernate>
   [...]
 </configuration>

And here is the equivalent for version 2.0:

<?xml version="1.0" encoding="utf-8" ?>
  <configuration>
 <configSections>
   <section name="hibernate-configuration" type="NHibernate.Cfg.ConfigurationSectionHandler,
              NHibernate" />
   [...]
  </configSections>
  <hibernate-configuration xmlns="urn:nhibernate-configuration-2.2" >
    <session-factory>
     <property name="connection.provider">NHibernate.Connection.DriverConnectionProvider</property>
     <property name="dialect">NHibernate.Dialect.MsSql2005Dialect</property>
     <property name="connection.driver_class">NHibernate.Driver.SqlClientDriver</property>
     <property name="connection.connection_string">Server=INNORIA-4;Initial Catalog=iTMDBTemp;
            User Id=sa;Password=1234;</property>
     <property name="show_sql">true</property>
    </session-factory>
  </hibernate-configuration>
   [...]
 </configuration>

The main changes are:
  • We aren’t using an nhibernate configuration section, it’s hibernate-configuration now (yay for more typing! :P ).
  • We now have a session-factory child node for adding the configuration properties.
  • We aren’t adding properties using the <add key="..." value="..." /> syntax. Instead we are using <property name="...">(property value)</property>.
  • The property names aren’t prefixed by “hibernate” anymore, so “hibernate.connection.provider” becomes “connection.provider“.

Moral of the story is to check the source first — the NHibernate.Examples folder is filled with helpful goodies. :) Svend Tofte also has a helpful post on setting up NHibernate 2.0.